Trọng tâm doanh nghiệp cũng được cụ thể hóa bằng nhân sự. Tháng 1/2026, TechCrunch dẫn nguồn The Information cho biết OpenAI giao Barret Zoph dẫn dắt nỗ lực bán AI cho khách hàng doanh nghiệp .
OpenAI đang phát triển công nghệ có tác động vượt xa một phần mềm thông thường. Vì vậy, câu hỏi lãnh đạo không chỉ là tính năng mới ra nhanh đến đâu, mà là ai đánh giá rủi ro, ai có quyền báo động và ai có thể bấm phanh khi áp lực tăng trưởng quá lớn.
Việc OpenAI gắn vai trò nghiên cứu của Chen với cả “capability and safety” cho thấy năng lực và an toàn được đặt cạnh nhau như nhiệm vụ lõi . Tuy nhiên, từ bên ngoài, khó kết luận các quy trình an toàn đó độc lập và có sức nặng đến mức nào khi xung đột với áp lực sản phẩm hoặc doanh thu.
Bán cho doanh nghiệp không hấp dẫn truyền thông như một màn demo mô hình mới, nhưng lại rất quan trọng cho giai đoạn tiếp theo. Khách hàng doanh nghiệp không chỉ mua năng lực mô hình. Họ cần độ sẵn sàng, hỗ trợ, bảo mật dữ liệu, tích hợp hệ thống, kiểm soát chi phí và sự ổn định dài hạn.
Việc mở rộng nhiệm vụ của Lightcap khớp với bài toán này: theo các báo cáo, ông sẽ dẫn dắt nhiều hơn phần kinh doanh, vận hành hằng ngày, triển khai toàn cầu, hạ tầng, chiến lược và quan hệ đối tác của OpenAI . Nói cách khác, Altman có thể tiếp tục định hình hướng kỹ thuật và sản phẩm, nhưng công ty cần một tầng vận hành đủ mạnh để không biến CEO thành nút thắt cổ chai.
Quản trị không phải chuyện hậu trường ở OpenAI. Ngày 17/11/2023, OpenAI thông báo Altman rời vị trí CEO và giám đốc công nghệ Mira Murati đảm nhiệm vai trò CEO tạm quyền . Chưa đầy hai tuần sau, Altman trở lại làm CEO; OpenAI công bố hội đồng quản trị ban đầu mới gồm Bret Taylor làm chủ tịch, cùng Larry Summers và Adam D’Angelo
.
Giai đoạn đó cho thấy cán cân quyền lực và xung đột trong hội đồng quản trị có thể nhanh chóng biến thành khủng hoảng doanh nghiệp. Axios năm 2025 cũng viết rằng các nỗ lực của Altman nhằm huy động hàng tỷ USD cho tầm nhìn của OpenAI bị phủ bóng bởi lo ngại về quản trị quanh cơ chế giám sát phi lợi nhuận . Dù ủng hộ hay nghi ngại Altman, OpenAI vẫn cần một hệ thống không chỉ ra quyết định nhanh, mà còn kiểm soát quyền lực một cách đáng tin.
OpenAI nay không chỉ là một công ty công nghệ; họ cũng tham gia vào tranh luận chính sách. Fortune đưa tin năm 2026 về một tài liệu của OpenAI mang tên “Industrial Policy for the Intelligence Age: Ideas to Keep People First”, trong đó có các đề xuất liên quan đến thuế và chính sách công nghiệp .
Điều đó khiến vai trò CEO rộng hơn. OpenAI phải thuyết phục người dùng, nhà phát triển, đối tác và nhà đầu tư, nhưng cũng phải đối thoại với chính phủ, doanh nghiệp, giới khoa học và công chúng. Kiểu chính danh này không thể chỉ dựa vào một gương mặt sáng giá. Nó cần quy trình rõ ràng, quyết định an toàn nhất quán và những thiết chế mà ngay cả người hoài nghi cũng tin là có thể giới hạn quyền lực.
Các nguồn hiện có cho thấy Altman vẫn là người định hình chương trình chiến lược của OpenAI. Ông nêu các hướng tăng trưởng như tăng tốc nghiên cứu khoa học, nâng năng suất kinh tế và “personal AGI” . Ông cũng đặt bán hàng doanh nghiệp thành ưu tiên quan trọng cho năm 2026
.
Những điều chỉnh lãnh đạo gần đây không nhất thiết cho thấy Altman bị gạt ra ngoài. Chúng giống một sự phân công lại hơn: Lightcap gánh nhiều hơn phần kinh doanh và vận hành, còn Altman có thêm không gian cho nghiên cứu và sản phẩm . Trong một giai đoạn OpenAI phải cân bằng tốc độ nghiên cứu, chiến lược sản phẩm, nhu cầu vốn, hạ tầng và vị thế thị trường, thay CEO vội vàng không phải câu trả lời hiển nhiên.
Chính vì Altman quá trung tâm, rủi ro mới lớn. Nếu niềm tin vào OpenAI phụ thuộc quá nhiều vào một người, thì mỗi quyết định sai, mỗi xung đột quản trị hoặc mỗi bước ngoặt chính sách đều có thể trở thành vấn đề mang tính hệ thống.
Các sự kiện tháng 11/2023 — từ thông báo Altman rời vị trí đến việc ông quay lại cùng một hội đồng quản trị mới — cho thấy cấu trúc của OpenAI có thể bị kéo căng đến mức nào . Các báo cáo sau đó về lo ngại quản trị tiếp tục củng cố điểm này
.
Vấn đề, vì thế, không phải là Altman một mình. Vấn đề là một hệ thống trong đó Altman vừa là người vẽ tầm nhìn, vừa là chiến lược gia sản phẩm tối cao, vừa là gương mặt trước công chúng và chính sách, vừa là trọng tài thực tế trong các câu hỏi an toàn, vừa là điểm tựa niềm tin chính.
Hướng đi thuyết phục nhất cho OpenAI không phải là chống Altman. Đó là dựng một khung thể chế đủ chắc quanh Altman.
Trên thực tế, điều này có nghĩa là:
Những điều chỉnh đã được đưa tin — mở rộng vai trò nghiên cứu và vận hành, nhấn mạnh khách hàng doanh nghiệp, và để Altman tập trung hơn vào nghiên cứu lẫn sản phẩm — nhìn chung đi theo hướng đó . Nhưng từ bên ngoài, chưa thể kết luận chúng đã đủ hay chưa.
Giai đoạn tiếp theo của OpenAI không nên được đánh giá chỉ bằng số lượng tuyên bố lớn của Altman. Quan trọng hơn là các tín hiệu cấu trúc:
OpenAI không nhất thiết cần một cuộc chia tay đơn giản với Sam Altman. Công ty cần một hệ thống lãnh đạo lớn hơn Sam Altman.
Altman vẫn có thể là lợi thế nếu các điểm mạnh của ông — tầm nhìn, tốc độ, cảm quan sản phẩm, khả năng huy động vốn và xây dựng quan hệ đối tác — được bổ sung bằng vận hành mạnh, quản trị độc lập và quy trình an toàn có tính ràng buộc. Nếu thiếu các giới hạn đó, sự trung tâm của Altman sẽ là rủi ro. Nếu có chúng, nó vẫn có thể là lợi thế.