Một trung tâm tài chính không phải công tắc điện, bật là sáng, tắt là tối. Dựa trên thông tin hiện có, Hồng Kông vẫn có ít nhất ba lớp đệm thực tế.
Thứ nhất, vẫn có thủ tục pháp lý. Cơ chế Điều 18 và Phụ lục III nghĩa là thị trường cần chờ văn bản chính thức, phạm vi áp dụng và cách Hồng Kông thực hiện, thay vì kết luận chỉ từ tên gọi của một kế hoạch lập pháp tại đại lục.
Thứ hai, diễn ngôn chính sách hiện vẫn đặt Hồng Kông trong vai trò cửa ngõ tài chính xuyên biên giới. China Daily dẫn lời các nhà lập pháp và cố vấn nói rằng kế hoạch lập pháp tài chính của Trung Quốc được kỳ vọng sẽ củng cố vai trò của Hồng Kông như trung tâm nhân dân tệ ngoài đại lục lớn nhất của Trung Quốc, đồng thời tăng nền tảng pháp lý cho kết nối thị trường xuyên biên giới. Đây là cách nhìn từ phía chính sách, không có nghĩa thị trường chắc chắn sẽ chấp nhận hoàn toàn. Nhưng nó cho thấy Hồng Kông chưa bị mô tả như một nơi bị thay thế ngay lập tức; trái lại, vẫn được định vị là điểm nối giữa vốn quốc tế và thị trường Trung Quốc.
Thứ ba, tác động có thể đến trước qua nghiệp vụ xuyên biên giới, chứ không nhất thiết bằng việc luật địa phương Hồng Kông bị viết lại ngay. Ngay cả khi một quy định tài chính đại lục không trở thành luật Hồng Kông, nó vẫn có thể ảnh hưởng tới giao dịch liên quan đến doanh nghiệp Trung Quốc: huy động vốn, phát hành nợ ở nước ngoài, bảo lãnh phát hành, ý kiến pháp lý và kiểm soát rủi ro của ngân hàng. Chẳng hạn, tài liệu đào tạo về thị trường tài chính nêu rằng từ ngày 10/2/2023, thay đổi trong quy định về đăng ký và thẩm tra nợ nước ngoài trung dài hạn của doanh nghiệp Trung Quốc bao gồm mở rộng phạm vi sang vay gián tiếp, đồng thời quy định rõ trách nhiệm của các trung gian như nhà bảo lãnh phát hành, kiểm toán viên và công ty luật.
Điều thị trường sợ không nhất thiết là tiêu đề của một đạo luật. Điều đáng ngại hơn là ranh giới không rõ.
Nếu các luật về tài chính và ổn định tài chính trong tương lai chủ yếu xử lý tổ chức tài chính đại lục, cơ chế xử lý rủi ro và phối hợp giám sát trong đại lục, đồng thời vẫn để Hồng Kông vận hành hệ thống tài chính riêng một cách rõ ràng, tác động có thể chủ yếu là điều chỉnh tuân thủ. Ngược lại, nếu cách triển khai khiến thị trường cảm thấy logic quản lý của Hồng Kông và đại lục ngày càng khó phân biệt, các định chế quốc tế có thể tính lại rủi ro: một số nghiệp vụ liên quan đến Trung Quốc vẫn ở lại, một số nghiệp vụ ít liên quan đến Trung Quốc chuyển sang thị trường khác, và một số tập đoàn giảm trọng số của Hồng Kông trong vai trò trụ sở khu vực hoặc trung tâm giao dịch.
Sự thay đổi kiểu này thường không diễn ra trong một ngày. Nó có thể thể hiện dần qua lựa chọn nơi niêm yết, thanh khoản giao dịch, khẩu vị rủi ro của ngân hàng, ý kiến pháp lý, dòng nhân sự và cách các tập đoàn đa quốc gia phân bổ nguồn lực nội bộ. Nói cách khác, vấn đề có thể không phải là cái chết của Hồng Kông, mà là sự hạ cấp, thu hẹp hoặc tái định nghĩa vai trò trung tâm tài chính.
Những tranh luận trước đây quanh Phụ lục III đã đủ để ngành tài chính chú ý. Hiệp hội Thị trường Tài chính và Chứng khoán châu Á từng thu thập phản hồi từ các thành viên về đề xuất đưa các yếu tố của Luật Chống trừng phạt nước ngoài của Trung Quốc vào luật Hồng Kông thông qua sửa đổi Phụ lục III, rồi gửi cho Cơ quan Tiền tệ Hồng Kông, Ủy ban Chứng khoán và Hợp đồng tương lai, cùng Cục Dịch vụ Tài chính và Ngân khố để tham khảo. Điều này không dự báo trực tiếp luật tài chính tương lai sẽ được xử lý ra sao, nhưng cho thấy với các định chế tài chính xuyên biên giới, Phụ lục III không phải câu chuyện hiến chế xa vời; nó có thể trở thành vấn đề thực tế về xung đột tuân thủ và rủi ro vận hành
.
Với dữ liệu hiện có, không thể khẳng định chắc chắn kịch bản nào sẽ xảy ra. Đánh giá thận trọng hơn là: Hồng Kông chưa chắc mất chức năng tài chính liên quan đến Trung Quốc, nhưng sức hút của Hồng Kông như một trung tâm tài chính quốc tế trung lập sẽ phụ thuộc vào việc ranh giới thể chế có còn rõ ràng và dự đoán được hay không.
Muốn biết Hồng Kông có thật sự đổi chất hay không, đừng chỉ nhìn khẩu hiệu. Hãy nhìn tín hiệu thể chế cụ thể.
Luật tài chính Trung Quốc khó có khả năng làm Hồng Kông mất ngay vị thế trung tâm tài chính. Về pháp lý, luật toàn quốc muốn áp dụng tại Hồng Kông vẫn phải đi qua các cơ chế như Phụ lục III, công bố hoặc lập pháp địa phương. Về chính sách, các thông tin hiện có vẫn mô tả Hồng Kông như trung tâm nhân dân tệ ngoài đại lục và điểm kết nối thị trường xuyên biên giới
.
Nhưng không chết ngay không có nghĩa là không có rủi ro. Điều đáng theo dõi là Hồng Kông có dần chuyển từ một trung tâm tài chính hướng tới vốn toàn cầu thành một cửa ngõ ngoài đại lục phục vụ nhiều hơn cho hệ thống tài chính Trung Quốc hay không. Nếu ranh giới pháp lý rõ ràng, Hồng Kông vẫn có thể là điểm nối có giá trị cao. Nếu ranh giới mờ đi, chi phí tuân thủ tăng và niềm tin quốc tế giảm, Hồng Kông có thể không biến mất — nhưng sẽ không còn giống Hồng Kông của trước đây.