Trường hợp Kin A qua eo biển Hormuz nên được đọc như một chỉ báo hẹp: tuyến dầu chưa bị phong tỏa tuyệt đối, nhưng cũng không vận hành bình thường. Kpler, được AFP dẫn lại, cho biết lưu lượng tàu chở dầu qua Hormuz giảm khoảng 90% so với tuần trước nhưng “không hoàn toàn dừng lại”; Rudaw đồng thời ghi nhận vẫn có 111 tàu đi qua trong giai đoạn chiến sự, gồm 40 tàu chở dầu [1][
4].
Điều Kin A thực sự cho thấy
Một chuyến tanker đi qua có giá trị vì nó bác bỏ kịch bản cực đoan rằng mọi dòng dầu đã bị chặn ngay lập tức. Nhưng nó không đủ để kết luận tuyến vận tải đã an toàn hay trở lại trạng thái thời bình.
Điểm chính là mức độ suy giảm. Eo biển Hormuz là tuyến qua đó khoảng một phần năm nguồn cung dầu thô toàn cầu được vận chuyển, theo Kpler; khi lưu lượng tanker giảm tới khoảng 90%, phần “vẫn còn đi qua” chỉ là phần rất nhỏ so với bình thường [1]. Rudaw cũng mô tả giao thông qua eo biển rơi xuống mức thấp nhất trong 5 năm, dù chưa biến mất hoàn toàn [
4].
Dòng chảy đang trở nên chọn lọc
Rudaw đưa tin Iran cho phép các tàu không bị xem là thuộc về “kẻ thù” đi qua Hormuz [4]. Nếu đúng với cách vận hành trên thực tế, điều đó giải thích vì sao một số tàu vẫn có thể vượt eo biển trong khi tổng lưu lượng giảm mạnh: rủi ro không được phân bổ đều cho mọi quốc gia, chủ tàu hay lô hàng.




