Ngày 4 tháng 6 năm 2026, Tổng thống Javier Milei đã mở màn cuộc tranh luận bằng một bài xã luận trên Financial Times, đồng ký tên với Bộ trưởng Bộ Phi điều tiết, Federico Sturzenegger . Bài báo bảo vệ một gói luật đã được gửi tới Quốc hội Argentina, được xem là cuộc cải cách sâu rộng nhất đối với luật doanh nghiệp Argentina trong nhiều thập kỷ. Trọng tâm là lời kêu gọi tạo ra "một hạng mục doanh nghiệp mới trong luật Argentina: tập đoàn phi nhân tính" .
'Tập đoàn phi nhân tính' được định nghĩa là một thực thể pháp lý được vận hành hoàn toàn bởi các tác tử AI hoặc thuật toán, mà không yêu cầu nhân viên hay quản lý là con người. Các thực thể này sẽ sở hữu tư cách pháp nhân riêng với trách nhiệm hữu hạn, có khả năng đưa ra quyết định tự chủ trong những môi trường không thể dự đoán trước . Milei đã so sánh tham vọng này với việc biến Argentina thành thiên đường của thế kỷ 21 cho AI, giống như Amsterdam của thế kỷ 17 đối với các thương nhân Hà Lan: "Hãy để Buenos Aires trở thành Amsterdam của AI" .
Đề xuất lập pháp dựa trên ba trụ cột liên kết với nhau, được thiết kế để thu hút các tập đoàn công nghệ lớn :
Dự luật cũng bao gồm các điều khoản cho "sociedades automatizadas" (công ty tự động hóa) và Các tổ chức tự trị phi tập trung (DAO), báo hiệu một tham vọng rộng lớn hơn là trở thành một 'sandbox' (khu thử nghiệm) toàn cầu cho thương mại thuật toán .
Chỉ bốn ngày sau, vào ngày 8 tháng 6 năm 2026, sử gia và tác giả Yuval Noah Harari đã đưa ra một phản biện đanh thép trên cùng tờ Financial Times với tiêu đề "Chúng ta không được cấp tư cách pháp nhân cho các tác tử AI" . Harari, người đã từng cảnh báo về vấn đề này tại các diễn đàn toàn cầu như Davos 2026, giờ đã có một đề xuất chính sách cụ thể để phê phán .
Luận điểm trung tâm của Harari cho rằng việc cấp tư cách pháp nhân cho các tác tử phi nhân tính phá vỡ mối liên kết cơ bản giữa quyền lực và trách nhiệm giải trình. Các lập luận chính của ông tạo thành một lời cảnh báo toàn diện:
Cuộc trao đổi không chỉ dừng lại ở một bài báo. Chỉ vài giờ sau khi bài xã luận của Harari được đăng tải, Tổng thống Milei đã đáp trả trực tiếp trên mạng xã hội. Ông hoan nghênh cuộc đụng độ ý tưởng, gọi đó là một cuộc trao đổi "hấp dẫn và mang tính bước ngoặt", và trực tiếp gửi lời đến sử gia: "Tôi đã chuẩn bị phản hồi của mình để xem liệu chúng tôi có thể xua tan nỗi sợ hãi của ông không!" . Lời hứa về một bài phản biện chi tiết đã biến cuộc tranh luận chính sách này thành một cuộc đấu trí sống động, được cả thế giới theo dõi với những hàm ý toàn cầu về quản trị AI.
Phản ứng ngay lập tức ở Argentina cũng không kém phần gay gắt, với các chính trị gia và chuyên gia công nghệ bày tỏ lo ngại rằng đề xuất này có thể tạo ra một khoảng trống quản lý cho các hệ thống hùng mạnh và vô trách nhiệm .
Đây không chỉ là một cuộc chiến chính sách nội bộ của Argentina. Nó là một phiên bản cô đọng của tình thế tiến thoái lưỡng nan mà mọi quốc gia đang phải đối mặt. Cách tiếp cận của Milei là một canh bạc rằng lợi thế của người đi đầu trong việc bãi bỏ quy định sẽ thúc đẩy sự đổi mới và tăng trưởng kinh tế chưa từng có. Lập luận phản bác của Harari là một lời kêu gọi thiết lập một 'điều cấm kỵ' toàn cầu về tư cách pháp nhân của AI, một thỏa thuận quốc tế giữ cho các hệ thống tự trị luôn là công cụ pháp lý, chứ không phải là thực thể pháp lý .
Thế giới hiện đang chờ đợi phản hồi đầy đủ mà Milei đã hứa, nhưng câu hỏi cốt lõi mà Harari đã đặt ra - "Liệu AI có bao giờ được cấp tư cách pháp nhân không?" - đã được nâng lên tầm cao mới, từ một câu hỏi chính sách nhỏ lẻ trở thành trung tâm của cuộc đối thoại toàn cầu.