Eo biển Hormuz vẫn là điểm nóng vì Iran còn nắm đòn bẩy tại tuyến hàng hải được mô tả là sống còn với các chuyến dầu khí toàn cầu, còn Mỹ tiếp tục phong tỏa các cảng của Iran . Việc vận tải bị gián đoạn đã bóp nghẹt thương mại và làm tăng lo ngại về giá năng lượng
.
Theo Reuters trong bài được Al-Monitor đăng lại, một đề xuất của Iran mà Trump đến nay vẫn bác bỏ sẽ cho phép mở lại hoạt động vận tải qua Eo biển Hormuz và chấm dứt phong tỏa của Mỹ đối với Iran, còn các cuộc đàm phán về chương trình hạt nhân sẽ để sau . Nói cách khác, Tehran muốn một thỏa thuận hẹp trước: tháo nút thắt vận tải và phong tỏa, rồi mới xử lý hồ sơ hạt nhân.
Washington lại muốn gắn các vấn đề này vào cùng một gói. Đề xuất mới nhất của Mỹ được mô tả là bao gồm thỏa thuận chấm dứt chiến tranh, mở lại Eo biển Hormuz và thu hẹp chương trình hạt nhân của Iran . Các báo cáo sau đó cho biết Trump đòi Iran phải có một bước lùi lớn về hạt nhân, trong khi Iran chỉ muốn một thỏa thuận ban đầu giới hạn hơn để mở lại eo biển và dỡ phong tỏa trước khi bước vào đàm phán rộng hơn
.
Vì vậy, đề xuất của Tehran bị Washington nhìn như một thỏa thuận “Hormuz trước”, không phải gói “hạt nhân trước” mà Nhà Trắng muốn. Dù các quan chức nói Iran có đưa ra một số nhượng bộ hạt nhân, Trump vẫn cho rằng chưa đủ và gọi tài liệu này là “rác” .
Lý do nằm ở trình tự trao đổi lợi ích. Nếu Hormuz được mở lại và phong tỏa cảng Iran được dỡ bỏ trước, Tehran sẽ giành được phần nhượng bộ cấp bách nhất trong khi hồ sơ hạt nhân bị đẩy sang giai đoạn sau. Ngược lại, Trump muốn Iran phải thu hẹp mạnh hoạt động hạt nhân ngay từ sớm, không chỉ hứa bàn tiếp .
Đây là khác biệt căn bản về cách “xếp thứ tự” cùng một nhóm vấn đề. Iran muốn bắt đầu từ eo biển và phong tỏa; Mỹ muốn bắt đầu từ hạt nhân, đồng thời giữ Hormuz như một phần của gói lớn hơn . Chừng nào thứ tự này chưa đổi, lệnh ngừng bắn vẫn có tên gọi là ngừng bắn nhưng thiếu một thỏa thuận chính trị đủ chắc để giữ nó sống lâu.
Trong cuộc khủng hoảng này, Hormuz không chỉ là một tuyến hàng hải. Nó là quân bài mặc cả lớn nhất của Iran. Các báo cáo mô tả Iran vẫn gây sức ép tại Eo biển Hormuz, tuyến đường quan trọng đối với vận chuyển dầu khí toàn cầu, trong khi Mỹ duy trì phong tỏa các cảng Iran .
Với Tehran, mở lại Hormuz có thể là phần nhượng bộ đổi lấy việc Mỹ dỡ phong tỏa. Với Washington, nếu để Hormuz được giải tỏa mà chưa có cam kết hạt nhân đủ mạnh, sức ép đàm phán có thể giảm. Vì vậy, cùng một eo biển có thể là chìa khóa mở ra thỏa thuận hẹp, nhưng cũng có thể là mồi lửa leo thang.
Iran đã cảnh báo rằng bất kỳ nỗ lực nào của Mỹ nhằm can thiệp hoặc hộ tống tàu qua Eo biển Hormuz sẽ bị coi là vi phạm lệnh ngừng bắn . Trong khi đó, các báo cáo của Mỹ nói thế bế tắc ở Hormuz cùng các vụ đấu hỏa lực gần đây có thể đẩy Trung Đông trở lại chiến tranh công khai và kéo dài cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu do xung đột gây ra
.
Chương trình hạt nhân Iran là phần mà hai bên chưa tìm được công thức dung hòa. Các quan chức nói đề xuất mới nhất của Iran có một số nhượng bộ về chương trình hạt nhân gây tranh cãi . Nhưng với Trump, mức đó vẫn chưa đáp ứng yêu cầu về một bước lùi lớn.
Iran đang cố đẩy các cuộc đàm phán hạt nhân sâu hơn sang giai đoạn sau, sau khi đạt được thỏa thuận hẹp về Hormuz và phong tỏa . Còn phía Mỹ muốn dùng toàn bộ gói sức ép — chiến tranh, eo biển, phong tỏa và hạt nhân — để buộc Iran cam kết sớm hơn.
Một khuôn khổ rộng hơn của Mỹ từng được mô tả là bao gồm nới trừng phạt, thu hẹp chương trình hạt nhân Iran, giới hạn tên lửa và mở lại Eo biển Hormuz . Điều này cho thấy hai bên không hẳn đang nói về các chủ đề khác nhau; họ đang bất đồng về việc chủ đề nào phải đi trước và bên nào phải nhượng bộ trước.
Chưa có báo cáo nào cho thấy Mỹ đã chốt một quyết định quân sự cuối cùng. Nhưng trong các tường thuật công khai, những lựa chọn được nhắc đến gồm:
Điểm chung của các lựa chọn này là gây sức ép cưỡng bức. Mỹ có thể giữ phong tỏa, tìm cách mở đường cho tàu qua Hormuz hoặc dùng đòn đánh quân sự; Iran có thể tiếp tục giữ sức ép tại eo biển và mô tả hoạt động hải quân của Mỹ là vi phạm ngừng bắn .
Chuyến đi Trung Quốc không được mô tả là một điều khoản chính thức trong đàm phán Mỹ-Iran. Ý nghĩa của nó nằm ở thời điểm. Các báo cáo theo khung tin AP mô tả thế bế tắc với Iran đang diễn ra trước chuyến đi Trung Quốc của Trump . Riêng trong thời gian ngừng bắn, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi cũng đã gặp Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tại Bắc Kinh, theo tường thuật dẫn Tân Hoa xã
.
Điều này khiến quyết định tiếp theo của Washington rơi vào một khoảnh khắc ngoại giao nhạy cảm. Nếu Mỹ nối lại chiến dịch tấn công hoặc đối đầu hải quân, bước đi đó sẽ diễn ra trong lúc khủng hoảng Hormuz đã đe dọa mở rộng xung đột và gây rủi ro cho năng lượng toàn cầu . Nếu chờ thêm, Iran có thể còn cơ hội điều chỉnh đề xuất; nhưng khi đó eo biển và phong tỏa của Mỹ vẫn là hai điểm sức ép chưa được tháo gỡ
.
Các báo cáo hiện có không cho thấy Trump đã quyết định hoãn hành động vì Trung Quốc. Chúng chỉ cho thấy lựa chọn của ông đang đến đúng lúc bàn cờ ngoại giao trở nên chật chội hơn.
Tín hiệu quan trọng nhất là bên nào chịu đổi thứ tự nhượng bộ. Nếu Iran chấp nhận ngôn ngữ về thu hẹp hạt nhân sớm hơn, ngoại giao sẽ có lối đi. Nếu Washington chấp nhận một thỏa thuận theo giai đoạn, bắt đầu bằng Hormuz, eo biển có thể được mở nhanh hơn nhưng tranh cãi hạt nhân sẽ bị để lại phía sau .
Comments
0 comments