Chênh lệch giá Brent-WTI ở mức khoảng 4,82 USD/thùng, phản ánh động lực khác biệt giữa thị trường Đại Tây Dương và thị trường nội địa Mỹ .
Hai áp lực chính đè nặng lên giá dầu trong ngày thứ Tư:
Ở chiều ngược lại, một loạt rủi ro nguồn cung từ địa chính trị đã đẩy giá lên cao hơn:
Nhiều vụ tấn công vào tàu thương mại làm gia tăng mối đe dọa đối với 'điểm nghẽn' dầu mỏ quan trọng nhất thế giới:
Lưu lượng vận tải biển qua eo biển Hormuz đã giảm xuống mức rất thấp:
Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Iran đã đưa ra những yêu cầu toàn diện, khiến khả năng giải quyết trong ngắn hạn trở nên khó xảy ra. Thư ký Mohammad Bagher Zolghadr tuyên bố rằng eo biển sẽ không được mở cho đến khi Mỹ "sửa chữa hành vi của mình" và đáp ứng sáu điều kiện :
Ngoại trưởng Iran Abbas Araqchi cho biết thỏa thuận với Oman về việc xác định các tuyến vận tải biển mới đang ở "giai đoạn cuối", nhưng nhắc lại rằng chỉ riêng điều đó là chưa đủ để mở lại tuyến đường thủy — Mỹ cũng phải hành động . Lực lượng Vệ binh Cách mạng tuyên bố việc mở lại eo biển "không phụ thuộc vào đàm phán" mà phụ thuộc vào việc Mỹ chấp nhận các điều kiện của Iran
.
Phiên giao dịch ngày thứ Tư khiến thị trường bị chia rẽ về mặt xu hướng. Mỗi một vụ tấn công tên lửa mới hay sự đổ vỡ ngoại giao lại đẩy Brent lên gần mốc 90 USD vì lo ngại gián đoạn nguồn cung, trong khi các số liệu tồn kho dầu thô Mỹ tăng cao và triển vọng nhu cầu yếu kém từ OPEC/IEA đồng thời kìm hãm đà tăng và gây ra áp lực bán. Kết quả là một thị trường dao động, đi ngang với xu hướng tăng nhẹ đối với dầu Brent, khi mức bù rủi ro địa chính trị — đặc biệt là việc đóng cửa điểm nghẽn dầu mỏ quan trọng nhất thế giới — tiếp tục chi phối các yếu tố cơ bản đang xấu đi.
Biên độ giao dịch của Brent vẫn nằm trong khoảng 83–95 USD/thùng, và bất kỳ tin tức nào về eo biển Hormuz cũng có thể làm giá thay đổi vài đô la mỗi phiên .