Bộ trưởng Quốc phòng Chan Chun Sing đáp trả không phải bằng cách phủ nhận nhu cầu nâng cao năng lực, mà bằng cách bác bỏ chính thước đo được đưa ra. Trong hai ngày 30 và 31 tháng 5, ông đã đưa ra một lập luận phản bác toàn diện dựa trên ba trụ cột:
1. Không có mối tương quan tuyến tính giữa chi tiêu và năng lực
Ông Chan khẳng định dứt khoát: "Điều quan trọng không phải là các quốc gia chi bao nhiêu cho quốc phòng, mà là cách đồng tiền được sử dụng." Ông cho rằng không có một đường thẳng nào giữa ngân sách quốc phòng và hiệu quả quân sự đạt được . Ông đề xuất rằng những ý tưởng sáng tạo và hệ thống vận hành hiệu quả quan trọng hơn nhiều so với đầu vào tài chính thô, một quan điểm rất thuyết phục đối với các quốc gia nhỏ nhưng có nền công nghệ tiên tiến.
2. Nghịch lý an ninh - lòng tin trong một cuộc chạy đua chi tiêu
Ông Chan đưa ra cảnh báo chiến lược rằng khi chi tiêu quốc phòng leo thang, khu vực có nguy cơ rơi vào một nghịch lý bất an tập thể. "Các quốc gia cần làm nhiều hơn để xây dựng lòng tin và trấn an lẫn nhau, để cảm giác an toàn gia tăng của quốc gia này không khiến các quốc gia khác cảm thấy kém an toàn hơn," ông phát biểu . Lập luận này định hình lại việc đơn phương tăng chi tiêu từ một biện pháp an ninh quốc gia thuần túy thành một chất xúc tác tiềm tàng cho bất ổn khu vực nếu không được quản lý bằng sự minh bạch trong ngoại giao.
3. Liên minh linh hoạt, dài hạn thay vì những mục tiêu cứng nhắc
Thay vì một tiêu chuẩn chi tiêu cố định, ông Chan ủng hộ "các mối quan hệ đối tác linh hoạt với các quốc gia cùng chí hướng, hình thành các liên minh của những bên có khả năng và thiện chí," mô tả chúng như "những thanh dầm kết nối" bắc những nhịp cầu trong một mạng lưới an ninh hợp tác . Hơn nữa, ông nhấn mạnh rằng xây dựng năng lực quốc phòng thực sự là một công việc trường kỳ, đòi hỏi cam kết chính trị bền vững xuyên suốt các chu kỳ bầu cử, chứ không chỉ là một hạng mục ngân sách có thể tăng giảm tùy tiện
.
Cuộc trao đổi tại Đối thoại Shangri-La năm 2026 không chỉ phơi bày khoảng cách về ngân sách quân sự; nó còn làm nổi bật sự va chạm giữa một siêu cường đang tìm kiếm sự chia sẻ công bằng về đầu vào tài khóa và các quốc gia nhỏ hơn vốn nhìn nhận an ninh qua lăng kính của kết quả định tính và ổn định khu vực. Ngôn ngữ "đối tác, không phải xứ bảo hộ" của ông Hegseth là một đòi hỏi cho một hệ thống đồng minh mang tính giao dịch hơn, trong khi lời kêu gọi "lòng tin chiến lược" của ông Chan hướng tới một hệ thống dựa trên mối quan hệ, nơi cách bạn chi tiêu và cách bạn giao tiếp cũng quan trọng ngang với tổng số tiền bạn bỏ ra.
Comments
0 comments