Điều này khiến việc chi cho hạ tầng giảm mạnh trong tháng 4 trở nên đặc biệt đáng chú ý. Nếu đầu tư hạ tầng chậm lại trong khi bất động sản chưa phục hồi, nền kinh tế sẽ mất đi một trụ cột quan trọng hỗ trợ tăng trưởng.
Trong nhiều năm qua, các dự án hạ tầng – được tài trợ bởi ngân sách trung ương, ngân hàng chính sách và trái phiếu đặc biệt của chính quyền địa phương – đã đóng vai trò đối trọng với suy giảm trong bất động sản và đầu tư tư nhân.
Một điểm đáng chú ý khác trong dữ liệu tháng 4 là doanh thu tài khóa tăng trong khi chi tiêu lại giảm.
Thoạt nhìn, doanh thu tăng có thể được hiểu là kinh tế đang cải thiện. Nhưng trong hệ thống tài khóa của Trung Quốc, doanh thu đôi khi tăng vì những yếu tố không phản ánh trực tiếp sức khỏe của nền kinh tế thực.
Ví dụ, thuế tem từ giao dịch chứng khoán có thể tăng mạnh khi thị trường cổ phiếu sôi động, ngay cả khi tiêu dùng và lợi nhuận doanh nghiệp chưa thực sự cải thiện.
Do đó, khi doanh thu tăng nhưng chi tiêu giảm, nguyên nhân có thể không phải do thiếu tiền mà là:
Đây là một vấn đề mang tính cấu trúc: chính quyền địa phương chịu trách nhiệm cho phần lớn chi tiêu công, nhưng thường hoạt động trong điều kiện tài chính hạn chế.
Bắc Kinh bước vào năm 2026 với chiến lược kinh tế khá thận trọng. Chính phủ đặt mục tiêu tăng trưởng GDP khoảng 4,5–5% trong năm nay.
Chính sách tài khóa được mô tả là “chủ động hơn”, nhưng tập trung vào hiệu quả và tính chính xác của chi tiêu thay vì tung ra các gói kích thích quy mô lớn.
Ngân sách năm 2026 cho thấy quy mô chi tiêu nhà nước vẫn rất lớn:
Tuy nhiên, trọng tâm chi tiêu đang dần mở rộng từ hạ tầng sang các ưu tiên mới như:
Sự sụt giảm chi tiêu trong tháng 4 không nhất thiết có nghĩa là Bắc Kinh đã từ bỏ hỗ trợ tài khóa. Thay vào đó, nó làm nổi bật một câu hỏi quan trọng: khi nào và bằng cách nào chính sách kích thích sẽ được truyền vào nền kinh tế.
Các rủi ro đang được các nhà hoạch định chính sách theo dõi gồm:
Nếu những áp lực này gia tăng, chính phủ có thể phản ứng bằng cách:
Một tháng dữ liệu hiếm khi đủ để xác định xu hướng của cả nền kinh tế. Tuy nhiên, con số tháng 4 đáng chú ý vì nó cho thấy động lực tài khóa – yếu tố đã hỗ trợ tăng trưởng đầu năm – có thể không duy trì ổn định.
Nếu sự chững lại chỉ mang tính kỹ thuật, như hiệu ứng chi trước trong quý I, tác động đến tăng trưởng sẽ hạn chế. Nhưng nếu chi tiêu tài khóa tiếp tục yếu đi, nền kinh tế Trung Quốc có thể mất đi một trong những động lực hỗ trợ tăng trưởng quan trọng nhất.
Trong kịch bản đó, áp lực đối với các nhà hoạch định chính sách sẽ gia tăng, buộc họ phải triển khai thêm các biện pháp kích thích có mục tiêu để đảm bảo tăng trưởng vẫn nằm trong khoảng mục tiêu 4,5–5% cho năm 2026.
Comments
0 comments