Anthropic không phải là công ty duy nhất phát triển AI cho an ninh mạng. OpenAI cũng đã giới thiệu một mô hình AI chuyên về bảo mật, chủ yếu phục vụ cho các chuyên gia phòng thủ mạng.
Hệ thống này không được phát hành rộng rãi. Thay vào đó, OpenAI triển khai thông qua chương trình kiểm soát truy cập, trong đó chỉ những tổ chức đã được thẩm định mới có thể sử dụng.
Những người dùng được cấp quyền có thể dùng AI để:
Cách triển khai hạn chế này phản ánh mối lo ngày càng tăng trong giới công nghệ và an ninh quốc gia: AI an ninh mạng quá mạnh nếu phát hành công khai có thể bị lạm dụng cho tấn công mạng.
Trong khi các công ty Mỹ hiện đang dẫn đầu về mô hình AI tiên tiến, Trung Quốc cũng đang tăng tốc mạnh mẽ để thu hẹp khoảng cách.
Các báo cáo cho thấy nước này đang mở rộng nhanh thị trường và năng lực nghiên cứu về an ninh mạng dựa trên AI, đặc biệt sau khi các mô hình mới từ Mỹ xuất hiện.
Dự báo của ngành cho thấy lĩnh vực an ninh mạng AI tại Trung Quốc có thể đạt khoảng 8,7 tỷ USD vào năm 2030, phản ánh tốc độ tăng trưởng mạnh khi doanh nghiệp và cơ quan nhà nước triển khai các hệ thống phòng thủ tự động.
Các khoản đầu tư tập trung vào:
Dù Mỹ đang dẫn trước, nhiều chuyên gia cho rằng lợi thế này có thể không kéo dài lâu.
Một số nhà phân tích cảnh báo rằng các đối thủ có thể xây dựng hệ thống tương đương Mythos chỉ trong khoảng 6–12 tháng, do tốc độ phát triển AI hiện nay và việc nhiều kỹ thuật nghiên cứu đã được công bố rộng rãi.
Chris McGuire – cựu quan chức công nghệ tại Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ – cũng cảnh báo rằng Trung Quốc có thể sớm phát triển một năng lực AI an ninh mạng tương đương Mythos, qua đó thu hẹp khoảng cách với Mỹ.
Nếu điều đó xảy ra, lợi thế chiến lược có thể không còn nằm ở việc ai tạo ra mô hình trước, mà ở ai triển khai chúng nhanh hơn và ở quy mô lớn hơn.
Tác động lớn nhất của AI có thể không phải là việc quốc gia nào dẫn đầu, mà là tốc độ của chiến tranh mạng thay đổi ra sao.
Các hệ thống AI có thể tự động phát hiện lỗ hổng giúp rút ngắn đáng kể thời gian giữa các bước:
Sự rút ngắn này có thể khiến các chiến dịch mạng diễn ra nhanh hơn nhiều so với các quy trình do con người thực hiện trước đây.
Đối với bên phòng thủ, AI có thể tự động hóa việc phát hiện tấn công, vá lỗi và phân tích mối đe dọa trên các hệ thống kỹ thuật số quy mô lớn. Nhưng với kẻ tấn công, những công cụ tương tự cũng có thể giúp quét và khai thác điểm yếu trên hạ tầng toàn cầu với tốc độ máy tính.
Nhìn tổng thể, những diễn biến này cho thấy một giai đoạn cạnh tranh mới trong an ninh mạng toàn cầu.
Mỹ hiện có lợi thế nhờ các mô hình tiên tiến như Claude Mythos của Anthropic và các công cụ phòng thủ mới từ OpenAI. Nhưng với việc Trung Quốc nhanh chóng mở rộng năng lực AI an ninh mạng, khoảng cách này có thể thu hẹp nhanh chóng.
Cuối cùng, yếu tố quyết định có thể không phải là quốc gia nào xây dựng được mô hình mạnh nhất trước, mà là ai có thể triển khai AI vào hệ thống hạ tầng quan trọng nhanh nhất, an toàn nhất và kiểm soát tốt nhất các rủi ro “hai mục đích” của công nghệ này.