Hai thành phần chính được đề xuất gồm:
DNS‑AID, do Infoblox thúc đẩy, tập trung vào việc giúp AI agent có thể được tìm thấy.
Theo bản đề xuất trong IETF, DNS‑AID định nghĩa một cấu trúc namespace và mô hình bản ghi DNS để các tổ chức công bố metadata về agent của mình – ví dụ:
Thông tin này được xuất bản ngay trong DNS của chính tên miền tổ chức đó. Khi một hệ thống khác muốn tương tác với agent, nó chỉ cần truy vấn DNS để biết cách kết nối và sử dụng agent đó .
Các mục tiêu chính của DNS‑AID gồm:
Vì DNS vốn đã được triển khai toàn cầu và dùng cho nhiều cơ chế khám phá dịch vụ, các nhà đề xuất cho rằng đây là nền tảng tự nhiên để mở rộng sang việc khám phá AI agent .
Trong khi DNS‑AID giúp tìm thấy agent, Agent Name Service (ANS) tập trung vào danh tính và độ tin cậy.
ANS liên kết danh tính của một AI agent với tên miền do một tổ chức kiểm soát, tạo thành chuỗi xác thực có thể kiểm chứng. Hệ thống này sử dụng public‑key infrastructure (PKI) và chứng chỉ số để ràng buộc agent với domain tương ứng .
Quy trình cơ bản có thể diễn ra như sau:
Ý tưởng cốt lõi của ANS là tạo ra “lớp tin cậy gắn với domain” cho các AI agent, đặc biệt khi chúng hoạt động giữa nhiều tổ chức và không có nền tảng trung tâm nào kiểm soát toàn bộ hệ thống .
Thay vì tạo một hệ thống registry hoàn toàn mới, DNS‑AID và ANS đều tận dụng DNS – hạ tầng đặt tên đã tồn tại hơn 40 năm trên internet.
DNS đã cung cấp sẵn nhiều yếu tố quan trọng:
Quan trọng hơn, quyền kiểm soát DNS gắn với quyền sở hữu tên miền. Điều này có nghĩa là một công ty sở hữu example.com có thể công bố và xác thực AI agent của mình ngay trong DNS của domain đó .
Mô hình này tương tự cách internet hiện nay xác thực:
DNS‑AID và ANS hiện được phát triển dưới dạng Internet‑Draft trong Internet Engineering Task Force (IETF) – tổ chức tiêu chuẩn hóa nhiều giao thức cốt lõi của internet.
Internet‑Draft là bước đầu trong quy trình tiêu chuẩn hóa, cho phép:
Tuy nhiên, các tài liệu này vẫn là bản nháp và chưa phải tiêu chuẩn chính thức, nên thiết kế cuối cùng và mức độ áp dụng trong ngành vẫn còn chưa chắc chắn .
Một động lực lớn phía sau các đề xuất này là ngăn việc một nhà cung cấp duy nhất kiểm soát cách AI agent được định danh và tìm kiếm trên internet.
Nếu hệ thống discovery và identity được xây dựng trong các marketplace hay registry riêng của từng nền tảng, nhà vận hành nền tảng có thể quyết định:
Ngược lại, với mô hình dựa trên DNS:
Cách tiếp cận này chuyển quyền kiểm soát từ nền tảng tập trung sang các giao thức mở và quyền sở hữu tên miền, giúp hệ sinh thái agent giữ được tính mở giống như web ngày nay .
DNS‑AID và ANS mới chỉ là những khối hạ tầng đầu tiên cho thứ mà nhiều nhà phát triển gọi là “agentic web” – internet nơi các AI agent hoạt động tự động và hợp tác với nhau.
Nếu các tiêu chuẩn này được chấp nhận rộng rãi, chúng có thể trở thành một phần của stack lớn hơn bao gồm:
Hiện tại, mọi thứ vẫn ở giai đoạn thử nghiệm. Tương lai của DNS‑AID và ANS sẽ phụ thuộc vào việc các nhà cung cấp cloud, nền tảng AI và công ty hạ tầng internet có triển khai chúng hay không khi số lượng AI agent trên mạng tiếp tục tăng nhanh.
Comments
0 comments