Nếu diễn giải theo đời sống hằng ngày, ẩn dụ này có thể hiểu qua bốn kiểu hành vi:
Vì vậy, câu nói của Altman gây chú ý không phải vì sinh viên dùng AI để làm bài nhanh hơn. Điều ông mô tả là một thế hệ có thể đang “đưa” nhiều phần của cuộc sống qua trợ lý AI trước khi hành động.
Dùng theo cách thận trọng, ChatGPT có thể rất hữu ích. Một sinh viên có thể nhờ công cụ này sắp xếp một vấn đề rối rắm, so sánh các lựa chọn, phác thảo một tin nhắn khó viết, hoặc chỉ ra những đánh đổi trước khi tự quyết. Altman cũng được tường thuật là đã gọi một số cách thiết lập phức tạp của sinh viên là “cool and impressive” — thú vị và ấn tượng .
Phiên bản lành mạnh của cách dùng này là coi ChatGPT như một công cụ hỗ trợ tư duy. Nó giúp người dùng nhìn thấy thêm phương án, nhưng không thay người dùng chịu trách nhiệm lựa chọn.
Điều khiến Altman lo ngại là sự phụ thuộc quá mức. Tại một hội nghị ngân hàng do Federal Reserve — ngân hàng trung ương Mỹ — tổ chức, ông cảnh báo rằng có những người trẻ nói họ “không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào” nếu chưa kể cho ChatGPT toàn bộ chuyện đang xảy ra. Họ cảm thấy hệ thống “biết” họ, biết bạn bè họ, và họ sẽ “làm bất cứ điều gì nó nói” . Altman nói mức độ phụ thuộc đó khiến ông cảm thấy “rất tệ”
.
Trong một cách diễn đạt khác cùng mối lo này, Altman nói việc “cùng nhau quyết định rằng chúng ta sẽ sống cuộc đời theo cách AI bảo chúng ta sống” khiến ông cảm thấy “tệ và nguy hiểm” .
Ranh giới ở đây rất quan trọng. Hỏi ChatGPT để tham khảo không giống với giao phó toàn bộ phán đoán cho nó. Rủi ro bắt đầu khi câu trả lời của mô hình không còn là lời khuyên, mà trở thành “giấy phép” để người dùng hành động.
Lo ngại rõ nhất là phụ thuộc hành vi. Nếu một người trẻ cảm thấy không thể đưa ra các quyết định bình thường nếu chưa hỏi ChatGPT, công cụ này đã đi từ vai trò trợ lý sang vai trò “người gác cổng”. Ví dụ của Altman không phải là chuyện động não cho vui, mà là người dùng nói họ sẽ “làm bất cứ điều gì nó nói” .
Các hệ thống AI có thể trả lời trôi chảy và quả quyết ngay cả khi lời khuyên còn thiếu, quá chung chung hoặc sai. Một số bài viết về cảnh báo của Altman liên hệ vấn đề này với sự phụ thuộc cảm xúc và niềm tin mù quáng vào AI . Fortune cũng lưu ý rằng các chuyên gia còn chia rẽ về việc liệu có an toàn khi dùng mô hình ngôn ngữ lớn để xin lời khuyên hay không
.
Vì vậy, một câu trả lời mạch lạc không đồng nghĩa với một câu trả lời khôn ngoan.
Trong ví dụ của Altman, người trẻ kể cho ChatGPT rất nhiều ngữ cảnh cá nhân và cảm thấy nó “biết” mình, biết cả bạn bè mình . Điều đó có thể khiến hệ thống bớt giống phần mềm và giống một người tâm sự, nhất là khi người dùng đang chịu áp lực học tập, bối rối về quan hệ, bản sắc cá nhân hoặc tương lai nghề nghiệp.
Không phải mọi câu hỏi cá nhân đều có hại. Nhưng người dùng nên để ý khi chatbot trở thành nơi đầu tiên — hoặc nơi duy nhất — họ tìm đến để được trấn an cảm xúc.
Nỗi lo rộng hơn của Altman mang tính tập thể: một tương lai trong đó nhiều người để AI chỉ cho mình cách sống . Nếu rất nhiều người cùng hỏi các mô hình tương tự nhau về cách yêu, học, làm việc, xin lỗi, chọn nghề hoặc xử lý xung đột, các quyết định cá nhân có thể dần bị định hình bởi mặc định của hệ thống, thay vì bởi giá trị riêng, trải nghiệm sống và cộng đồng của từng người.
Đây không phải lý do để tránh AI hoàn toàn. Đây là lý do để giữ phán đoán của con người ở vị trí trung tâm.
Một nguyên tắc thực tế: hãy dùng ChatGPT như người tư vấn, không phải người ra lệnh.
Một cách dùng an toàn hơn có thể là:
Ẩn dụ “hệ điều hành” của Sam Altman vừa là lời khen, vừa là lời cảnh báo. Nó công nhận rằng sinh viên đang dùng ChatGPT theo những cách ngày càng tinh vi — với prompt lưu sẵn, tệp tài liệu, quy trình làm việc và ngữ cảnh cá nhân . Nhưng cảnh báo của ông là: AI trở nên rủi ro khi người trẻ thôi coi nó là công cụ và bắt đầu coi nó là thẩm quyền quyết định cách mình sống
.