Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc António Guterres gọi động thái này là một "sự khẳng định mạnh mẽ của luật pháp quốc tế, khoa học khí hậu và công lý khí hậu".
Quá trình dẫn tới nghị quyết bắt đầu từ Vanuatu, một quốc đảo nhỏ ở Thái Bình Dương đang chịu rủi ro lớn từ mực nước biển dâng và thời tiết cực đoan.
Chính phủ Vanuatu đã khởi xướng chiến dịch ngoại giao toàn cầu nhằm yêu cầu tòa án cao nhất thế giới làm rõ trách nhiệm pháp lý của các quốc gia đối với biến đổi khí hậu.
Năm 2023, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua nghị quyết yêu cầu ICJ đưa ra ý kiến tư vấn về nghĩa vụ của các quốc gia trong việc giải quyết biến đổi khí hậu.
Sau khi ICJ công bố ý kiến vào năm 2025, Vanuatu cùng các nước ủng hộ đã đưa ra một nghị quyết tiếp theo để chính thức ghi nhận và ủng hộ kết luận của tòa. Cuộc bỏ phiếu vào tháng 5/2026 với kết quả 141–8 chính là bước tiếp theo của chiến dịch đó.
Trong ý kiến tư vấn, ICJ kết luận rằng các quốc gia có nghĩa vụ theo luật quốc tế phải bảo vệ hệ thống khí hậu và kiểm soát các hoạt động gây phát thải khí nhà kính. Những nghĩa vụ này dựa trên các nguyên tắc pháp lý đã tồn tại, chẳng hạn nghĩa vụ không gây thiệt hại môi trường nghiêm trọng cho quốc gia khác.
Một số điểm quan trọng từ kết luận của tòa gồm:
Nhiều tổ chức và chuyên gia cho rằng ý kiến của ICJ củng cố lập luận rằng các chính phủ cần điều chỉnh chính sách phù hợp với mục tiêu của Thỏa thuận Paris, bao gồm hạn chế mức tăng nhiệt độ toàn cầu khoảng 1,5°C, giảm mạnh phát thải và dần chuyển dịch khỏi nhiên liệu hóa thạch.
Dù không có hiệu lực pháp lý bắt buộc, nghị quyết của Đại hội đồng kêu gọi các quốc gia:
Những người ủng hộ cho rằng việc Đại hội đồng công khai ủng hộ ý kiến của ICJ sẽ tăng áp lực chính trị và pháp lý đối với các chính phủ trong các cuộc đàm phán khí hậu và các vụ kiện liên quan đến trách nhiệm khí hậu.
Dù được đa số áp đảo ủng hộ, 8 quốc gia đã bỏ phiếu chống, trong đó có Mỹ, Nga, Iran và Saudi Arabia.
Theo các báo cáo, Washington và một số nước phát thải lớn đã cố gắng trì hoãn hoặc làm suy yếu nội dung nghị quyết trước khi bỏ phiếu.
Một số chính phủ lo ngại rằng ý kiến của ICJ có thể được sử dụng để tăng áp lực pháp lý hoặc yêu cầu bồi thường thiệt hại khí hậu trong tương lai. Điều này đặc biệt nhạy cảm đối với các quốc gia phát thải lớn hoặc phụ thuộc nhiều vào nhiên liệu hóa thạch.
Dù không mang tính ràng buộc, kết quả bỏ phiếu áp đảo tại Đại hội đồng cho thấy kỳ vọng quốc tế về trách nhiệm khí hậu đang thay đổi.
Việc cơ quan đại diện cho toàn bộ các quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc ủng hộ quan điểm của ICJ giúp củng cố lập luận rằng bảo vệ khí hậu không chỉ là mục tiêu chính sách mà còn là nghĩa vụ theo luật pháp quốc tế.
Đối với các quốc gia dễ bị tổn thương trước biến đổi khí hậu — đặc biệt là các quốc đảo nhỏ như Vanuatu — nghị quyết này được xem là một bước tiến lớn trong nỗ lực thúc đẩy trách nhiệm và công lý khí hậu ở cấp độ toàn cầu.
Comments
0 comments