Bằng chứng trực tiếp nhất nằm ở cách giá dầu dịch chuyển quanh các tin tức ngoại giao mới nhất.
Ngày 27/4/2026, The Star đưa tin hợp đồng dầu Brent tăng 2,16 USD, tương đương 2,05%, lên 107,49 USD/thùng khi đàm phán hòa bình Mỹ–Iran đình trệ và lượng hàng qua Eo biển Hormuz vẫn hạn chế. Cùng ngày, một bản tin Reuters đăng lại trên WKZO mô tả diễn biến tương tự: dầu tăng khoảng 3% lên mức cao nhất trong hai tuần, với Brent chốt ở 108,23 USD/thùng và WTI của Mỹ ở 96,37 USD/thùng.
Chiều ngược lại xuất hiện khi thị trường nhìn thấy khả năng đàm phán tiếp diễn. Ngày 21/4/2026, giá dầu giảm vì kỳ vọng các cuộc đàm phán Mỹ–Iran sẽ diễn ra và cho phép thêm nguồn cung từ khu vực sản xuất Trung Đông chảy ra thị trường; Brent được The Star ghi nhận ở 94,44 USD/thùng và Channel NewsAsia ghi nhận ở 94,53 USD/thùng.
Khoảng cách giữa hai nhóm diễn biến này không tạo ra một mốc giá dự báo đáng tin cậy. Nhưng nó cho thấy hướng phản ứng của thị trường: đàm phán bế tắc cộng với vận chuyển qua Hormuz bị hạn chế là yếu tố đẩy giá lên, còn ngoại giao được nối lại thường làm giá hạ nhiệt.
Điểm mấu chốt không chỉ là đàm phán thành hay bại. Điều thị trường định giá là liệu thất bại ngoại giao có khiến dòng dầu thực tế qua Eo biển Hormuz tiếp tục bị bóp nghẹt, hoặc làm rủi ro gián đoạn tăng thêm hay không.
Các báo cáo gần đây liên tục gắn biến động giá dầu với Hormuz. The Star và WKZO đều cho rằng giá tăng vì đàm phán đình trệ trong lúc vận chuyển qua eo biển này còn hạn chế, khiến nguồn cung toàn cầu thắt chặt. ICIS cũng ghi nhận giá dầu nhích lên khi Mỹ và Iran vẫn bế tắc về quyền kiểm soát Eo biển Hormuz sau khi đàm phán hòa bình sụp đổ.
Kịch bản tăng mạnh vì thế cần được hiểu cụ thể hơn: không có thỏa thuận, đồng thời rủi ro tại Hormuz xấu đi. Ngày 24/4/2026, giá dầu đã tăng 2% trong phiên do lo ngại leo thang quân sự sau khi Iran công bố đoạn phim biệt kích lên một tàu hàng ở Eo biển Hormuz, trong lúc tiến trình mở lại tuyến đường thủy này đình trệ; sau đó giá rút bớt khi Reuters đưa tin về khả năng nối lại đàm phán hòa bình.
Đối trọng lớn nhất là ngoại giao được nối lại. Phiên giảm ngày 21/4 cho thấy nhà giao dịch sẵn sàng kéo giá dầu xuống khi họ tin đàm phán có thể diễn ra và giúp nguồn cung từ khu vực tăng lên.
Thị trường cũng đã chứng minh rằng nó có thể đổi hướng rất nhanh. Một báo cáo do GV Wire đăng lại cho biết giá dầu giằng co giữa vùng âm và dương khi nhà giao dịch cân nhắc rủi ro gián đoạn nguồn cung với khả năng đàm phán hòa bình Mỹ–Iran được khởi động lại. ICIS cũng ghi nhận nỗ lực duy trì lệnh ngừng bắn kéo dài để tạo thêm dư địa cho các đề xuất hòa bình mới, dù giá vẫn tăng trong bối cảnh bế tắc.
Nếu đàm phán hòa bình Mỹ–Iran thất bại, giá dầu nhiều khả năng tăng ít nhất trong phản ứng ban đầu. Nhưng độ lớn của cú tăng phụ thuộc vào Hormuz. Một đổ vỡ ngoại giao đơn thuần có thể cộng thêm phần bù rủi ro vào giá; một đổ vỡ đi kèm vận chuyển qua eo biển bị siết chặt hơn hoặc sự cố quân sự mới có thể đẩy giá lên mạnh hơn nhiều.