Theo các báo cáo gần đây, các nhà trung gian tin rằng hai bên đang tiến gần tới gia hạn thêm 60 ngày, kèm theo một bản ghi nhớ (memorandum of understanding) phác thảo các bước đàm phán tiếp theo.
Chi tiết chính thức chưa được công bố, nhưng các nguồn tin được thông báo về đàm phán cho biết thỏa thuận có thể bao gồm một số nội dung lớn sau.
Một trong những nội dung trung tâm là mở lại theo từng giai đoạn eo biển Hormuz — tuyến đường biển chiến lược nơi một phần lớn dầu mỏ thế giới được vận chuyển qua.
Trong thời gian xung đột, khu vực này bị gián đoạn nghiêm trọng do các hạn chế và phong tỏa hàng hải từ cả hai phía. Việc khôi phục tự do hàng hải vì vậy trở thành ưu tiên của Washington và các đồng minh.
Thỏa hiệp đang được thảo luận là khôi phục dần các tuyến vận tải trong thời gian gia hạn ngừng bắn, thay vì chờ đến khi đạt được một hiệp định hòa bình toàn diện.
Một nội dung quan trọng khác là khởi động các cuộc thảo luận về kho dự trữ uranium làm giàu ở mức cao (HEU – Highly Enriched Uranium) của Iran.
Những phương án được cho là đang được xem xét gồm:
Những cuộc thảo luận này có thể trở thành một phần của khuôn khổ đàm phán rộng hơn về chương trình hạt nhân của Iran.
Tuy nhiên, đây vẫn là một trong những điểm bất đồng lớn nhất: phía Mỹ nhấn mạnh Iran không thể giữ lượng vật liệu có thể dùng để chế tạo vũ khí hạt nhân, trong khi Tehran khẳng định họ có quyền duy trì chương trình hạt nhân dân sự.
Đổi lại các bước đi của Iran về an ninh hàng hải và vấn đề hạt nhân, Washington có thể đưa ra một số nhượng bộ kinh tế hạn chế.
Các biện pháp được nhắc tới trong báo cáo gồm:
Một số nguồn tin cho biết việc giải phóng tài sản có thể diễn ra theo từng giai đoạn nếu lệnh ngừng bắn được duy trì.
Tuy vậy, truyền thông liên quan đến Iran cho rằng các đề xuất hiện tại từ Mỹ vẫn chưa mang lại những nhượng bộ "hữu hình" mà Tehran mong muốn trước khi đưa ra các bước đi lớn.
Pakistan nổi lên là bên trung gian quan trọng nhất trong các cuộc đàm phán, khi tổ chức các cuộc gặp và chuyển đề xuất giữa Washington và Tehran.
Ngoài ra, nhiều quốc gia Trung Đông — bao gồm Qatar, Saudi Arabia và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) — cũng được cho là tham gia hậu trường nhằm thúc đẩy hạ nhiệt căng thẳng và ngăn nguy cơ chiến tranh khu vực lan rộng.
Những nỗ lực ngoại giao “con thoi” từ các nước này được cho là đã giúp thu hẹp một số khác biệt và duy trì đà đàm phán.
Dù có tiến triển, nhiều vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết và đã nhiều lần khiến đàm phán bế tắc.
Mỹ coi việc mở lại hoàn toàn tuyến vận tải này là điều không thể thương lượng vì tầm quan trọng đối với kinh tế toàn cầu. Trong khi đó, Iran đã sử dụng ảnh hưởng tại Hormuz như một đòn bẩy trong đàm phán.
Washington nhấn mạnh việc loại bỏ hoặc chuyển ra nước ngoài lượng uranium làm giàu cao của Iran, còn Tehran khẳng định quyền duy trì chương trình hạt nhân của mình.
Iran muốn được dỡ bỏ đáng kể các lệnh trừng phạt và tiếp cận hàng chục tỷ USD tài sản bị phong tỏa. Tuy nhiên, phía Mỹ cho đến nay chỉ đề cập nhượng bộ từng bước, gắn với việc Iran thực hiện các cam kết trong thỏa thuận.
Một tranh cãi khác là liệu các vấn đề hạt nhân phải được giải quyết ngay lập tức hay có thể để sang giai đoạn đàm phán tiếp theo sau khi lệnh ngừng bắn được gia hạn.
Các cuộc đàm phán diễn ra trong bối cảnh căng thẳng cao. Một số báo cáo cho biết Mỹ đã cân nhắc các cuộc tấn công mới vào Iran nếu ngoại giao thất bại, khiến các bên phải đẩy nhanh tiến trình thương lượng.
Đồng thời, các quan chức Mỹ cũng cho biết việc đàm phán nghiêm túc là một trong những lý do khiến các hành động quân sự lớn bị trì hoãn.
Ngay cả khi đạt được thỏa thuận gia hạn 60 ngày, đó cũng chỉ là bước tạm thời để ngăn xung đột tái bùng phát.
Cách tiếp cận được báo cáo cho thấy một lộ trình theo giai đoạn: ổn định tình hình trước, mở lại các tuyến thương mại hàng hải, rồi mới bước vào các cuộc thương lượng sâu hơn về chương trình hạt nhân của Iran và an ninh khu vực.