Trong các vòng thảo luận trước đó, các bên tập trung vào một bản ghi nhớ ngắn hoặc thỏa thuận khung, thay vì giải quyết mọi vấn đề ngay lập tức. Cách tiếp cận này nhằm dừng giao tranh trước, sau đó mở các cuộc thương lượng sâu hơn về hạn chế hạt nhân và nới lỏng trừng phạt.
Pakistan hiện là kênh ngoại giao chính giữa Tehran và Washington.
Hoạt động “ngoại giao con thoi” này khiến Pakistan trở thành cầu nối chính cho các cuộc thương lượng gián tiếp giữa Mỹ và Iran trong suốt cuộc xung đột.
Chính quyền Mỹ đang theo đuổi chiến lược hai hướng: vừa đàm phán, vừa duy trì áp lực quân sự.
Tổng thống Donald Trump nhiều lần kêu gọi đạt thỏa thuận nhanh chóng nhưng cũng cảnh báo rằng Washington có thể nối lại các hành động quân sự nếu phản hồi của Iran không đáp ứng yêu cầu của Mỹ.
Theo các báo cáo, Nhà Trắng đang xem xét các đề xuất từ Tehran và tham khảo ý kiến của các cố vấn an ninh quốc gia để quyết định bước đi tiếp theo — bao gồm khả năng tiếp tục đàm phán hoặc gia tăng sức ép.
Chiến lược này phản ánh nỗ lực của Washington nhằm vừa chấm dứt xung đột vừa đạt được các cam kết liên quan đến chương trình hạt nhân của Iran và an ninh khu vực.
Dù ngoại giao đã có tiến triển, nhiều vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết.
Một lệnh ngừng bắn mong manh đã tồn tại từ đầu tháng 4/2026, khi Mỹ và Iran đồng ý tạm dừng giao tranh trong hai tuần dưới sự trung gian của Pakistan. Tuy nhiên, cả hai bên đều bị cáo buộc vi phạm thỏa thuận này, khiến lệnh ngừng bắn phải gia hạn nhiều lần trong khi đàm phán tiếp tục.
Nhiều đề xuất hiện nay áp dụng cấu trúc hai giai đoạn: trước tiên là ngừng bắn ngay lập tức, sau đó là đàm phán về một thỏa thuận chính trị toàn diện hơn.
Đây là vấn đề gây tranh cãi lớn nhất.
Tehran yêu cầu các nhượng bộ như giải phóng tài sản Iran bị đóng băng và nới lỏng trừng phạt, trong khi Washington muốn các cam kết chặt chẽ hơn về việc hạn chế làm giàu uranium và tăng cường giám sát quốc tế đối với chương trình hạt nhân của Iran.
Do khoảng cách quan điểm lớn, nhiều đề xuất hiện nay chọn cách hoãn quyết định cuối cùng về vấn đề hạt nhân cho giai đoạn sau khi giao tranh chấm dứt.
Eo biển Hormuz — tuyến vận chuyển dầu mỏ quan trọng bậc nhất thế giới — cũng là trọng tâm trong đàm phán.
Một số kế hoạch ngoại giao gắn việc ngừng bắn với việc mở lại tuyến vận tải hàng hải qua eo biển, vốn đã bị gián đoạn trong xung đột.
Iran cho biết việc mở lại hoàn toàn tuyến đường này có thể phụ thuộc vào một lệnh ngừng bắn lâu dài, chứ không chỉ là thỏa thuận tạm thời.
Khoảng 20% nguồn cung dầu thế giới thường đi qua eo biển Hormuz, vì vậy mọi tín hiệu ngoại giao đều tác động nhanh tới thị trường.
Vì vậy, các nhà đầu tư thường coi tiến triển ngoại giao đáng tin cậy là tín hiệu tiêu cực cho giá dầu nhưng tích cực cho tâm lý rủi ro toàn cầu.
Tiến trình đàm phán diễn ra trong bối cảnh chính trị nhạy cảm tại Mỹ.
Các báo cáo cho biết Tổng thống Trump đang chịu áp lực liên quan đến giá năng lượng và tác động kinh tế của cuộc xung đột.
Tuy vậy, phần lớn thông tin công khai tập trung vào quá trình ra quyết định trong Nhà Trắng hơn là các cuộc tranh luận chi tiết tại Quốc hội.
Ngoại giao giữa Mỹ và Iran hiện có vẻ gần đạt được một khuôn khổ thỏa thuận hơn bất kỳ thời điểm nào kể từ khi xung đột bắt đầu, nhưng một hiệp định hòa bình chính thức vẫn chưa được xác nhận. Pakistan tiếp tục đóng vai trò trung gian trung tâm, chuyển đề xuất giữa hai bên, trong khi các tranh cãi về chính sách hạt nhân, đảm bảo ngừng bắn và an ninh tại eo biển Hormuz vẫn là những nút thắt lớn.
Hiện tại, tiến trình vẫn còn biến động: dấu hiệu tiến triển đã xuất hiện, nhưng những vấn đề khó nhất vẫn chưa được giải quyết.
Comments
0 comments