Nghiên cứu bổ trợ từ bối cảnh giáo dục đặc biệt tiểu học
Trẻ có nhu cầu đặc biệt khi tham gia các hoạt động nhóm thường cần sự hỗ trợ từ người lớn để hiểu quy trình, tuân thủ luật chơi, chờ đến lượt, phản hồi bạn bè và duy trì sự tập trung. Board game, với các vật liệu cụ thể, luật chơi rõ ràng, trình tự theo lượt và yêu cầu tương tác, hoàn toàn có thể được thiết kế như một phương tiện giảng dạy có cấu trúc cho những trẻ này.
Các nghiên cứu quốc tế đã chỉ ra rằng board game có thể là nội dung giảng dạy trực tiếp về kỹ năng tham gia trò chơi cho trẻ đặc biệt. Nghiên cứu "Dạy trẻ có nhu cầu đặc biệt và bạn cùng trang lứa..." đã sử dụng quy trình nhắc nhở từ ít đến nhiều và ghi nhận sự cải thiện trong việc thực hiện các bước chơi cũng như hành vi tập trung . Điều này cho thấy, kỹ năng tham gia board game của trẻ có thể được dạy một cách bài bản, và các bước chơi cùng sự tập trung chính là những chỉ số quan sát được
.
Nghiên cứu của Trimlett và các cộng sự (2022) có ý nghĩa quan trọng khi coi "biết chơi board game" tự nó là một kỹ năng có thể dạy được, chứ không chỉ là một hoạt động phụ trợ . Điều này hàm ý rằng giáo viên không chỉ cần chọn trò chơi phù hợp, mà còn phải thiết kế rõ ràng các bước dạy, chiến lược nhắc nhở và hình thức động viên.
Tại Đài Loan, một nghiên cứu tổng quan đã thiết lập các tiêu chí tìm kiếm nghiêm ngặt cho thấy board game đã có những cơ sở ứng dụng trong dạy trẻ chậm phát triển, mặc dù số lượng nghiên cứu thực chứng chuyên sâu vẫn còn cần được bổ sung thêm .
Những khó khăn xã hội điển hình của trẻ có nhu cầu đặc biệt, như chờ đợi, phản hồi người khác, hợp tác, tuân thủ luật lệ và bày tỏ nhu cầu, đều có thể được giải quyết thông qua board game. Tính chất nhiều người chơi, cần chờ đợi, tuân thủ luật và phản hồi qua lại khiến board game trở thành một môi trường lý tưởng.
Nghiên cứu thực nghiệm đánh giá gói can thiệp kết hợp làm mẫu từ bạn, nhắc nhở hệ thống và củng cố đã cho thấy hiệu quả rõ ràng trên cả hành vi chơi game và hành vi xã hội của trẻ khuyết tật hoặc có nguy cơ cao . Thực tế, nghiên cứu này đã cho trẻ đặc biệt tham gia cùng bạn bè phát triển bình thường, tạo ra bối cảnh tương tác tự nhiên để trẻ thực hành các kỹ năng xã hội
.
Logic can thiệp tương tự cũng được tìm thấy trong nghiên cứu của Vương Ngọc Kỳ khi lồng ghép board game vào chương trình kỹ năng xã hội cho học sinh tiểu học khuyết tật trí tuệ nhẹ . Dù khác biệt về lứa tuổi, cách tiếp cận này vẫn có giá trị tham khảo cho giáo dục mầm non, bởi nó tập trung vào việc sắp xếp tình huống chơi để tập luyện các hành vi mục tiêu như chờ đợi, phản hồi và hợp tác.
Một nghiên cứu khác cũng khẳng định rằng board game có hiệu quả tức thì và lâu dài trong việc giúp trẻ khuyết tật trí tuệ nhẹ cải thiện ba kỹ năng mục tiêu: chờ đến lượt, phản hồi phù hợp và hợp tác . Với trẻ mầm non, các hành vi trừu tượng này có thể được cụ thể hóa một cách sinh động: "chờ đến lượt" là khi trẻ kiên nhẫn chờ bạn đổ xúc xắc, "phản hồi phù hợp" là khi trẻ nói lời cảm ơn khi nhận thẻ, và "hợp tác" là khi trẻ cùng bạn hoàn thành một mục tiêu chung trong game.
Việc một đứa trẻ đặc biệt không thể ngồi yên, giành lượt, không hiểu luật hay bỏ ngang trò chơi là những thách thức thực tế hàng ngày. Vì vậy, việc dạy board game không đơn thuần là để "trẻ vui", mà là một quá trình can thiệp có mục tiêu để dạy trẻ cách tham gia.
Trọng tâm của một nghiên cứu quan trọng chính là dạy trẻ cách thực hiện các bước chơi và duy trì hành vi tập trung, sử dụng mô hình nhắc nhở từ ít đến nhiều . Giáo viên mầm non có thể học tập cách tiếp cận này bằng cách chia nhỏ một ván chơi thành các bước hành vi nhỏ: "lắng nghe luật chơi", "chờ đến lượt mình", "thực hiện thao tác", "phản hồi bạn chơi". Khi trẻ gặp khó khăn, giáo viên sẽ đưa ra mức độ hỗ trợ tăng dần.
Tổng quan từ Đài Loan còn cho thấy những lợi ích rộng hơn của board game: giảm tần suất các hành vi cảm xúc bất lợi, cải thiện khả năng nhận biết và thể hiện cảm xúc của bản thân và người khác, đồng thời giúp trẻ bày tỏ nhu cầu và giải quyết vấn đề khi có cảm xúc dưới sự hướng dẫn của giáo viên . Điều này chứng minh board game không chỉ là công cụ nhận thức hay xã hội, mà còn là một bối cảnh can thiệp về điều hòa cảm xúc.
Để thành công, giáo viên có thể sử dụng các công cụ hỗ trợ trực quan như thẻ quy tắc bằng hình ảnh, thẻ đánh dấu lượt chơi, hoặc các chiến lược đơn giản hóa như rút ngắn thời lượng, giảm số lượng luật, hoặc ưu tiên các thể loại game hợp tác để tăng tỷ lệ thành công cho trẻ.
Trong các lớp học hòa nhập, trẻ có nhu cầu đặc biệt cần nhiều cơ hội tương tác chất lượng với bạn đồng trang lứa hơn. Board game, với bản chất dùng chung vật liệu và mục tiêu tương tác rõ ràng, là một cầu nối hoàn hảo.
Cả hai nghiên cứu từ nước ngoài đều có điểm chung là lôi kéo cả trẻ đặc biệt và trẻ phát triển bình thường vào cùng một bàn chơi. Nghiên cứu thứ nhất cho thấy người lớn có thể dùng các gợi ý để thúc đẩy sự tham gia của tất cả trẻ . Nghiên cứu thứ hai thì nhấn mạnh vai trò của bạn đồng trang lứa như một hình mẫu, giúp trẻ đặc biệt quan sát, bắt chước và phản hồi một cách tự nhiên
.
Vai trò của giáo viên lúc này là một "nhà thiết kế tương tác". Họ cần chọn những trò chơi có luật đơn giản, lựa chọn bạn chơi phù hợp để làm hình mẫu, và tạo điều kiện để những tương tác tích cực diễn ra, từ đó gia tăng cảm giác thuộc về và sự tự tin cho trẻ đặc biệt.
Hiệu quả thực sự của board game không nằm ở bản thân trò chơi, mà ở cách người giáo viên biến nó thành một kế hoạch can thiệp có mục tiêu và đo lường được. Việc chỉ "thả" trẻ chơi tự do thường không mang lại kết quả; ngược lại, một quy trình can thiệp có hệ thống mới tạo nên sự khác biệt.
Các nghiên cứu quốc tế cung cấp những chiến lược rất rõ ràng. Một nghiên cứu sử dụng quy trình nhắc nhở từ ít đến nhiều để dạy các bước chơi . Một nghiên cứu khác kết hợp ba yếu tố: bạn đồng trang lứa làm mẫu, người lớn nhắc nhở có hệ thống và khen thưởng sau khi trẻ thực hiện đúng
.
Trong thực tế lớp học, giáo viên có thể vận dụng những chiến lược này qua các bước cụ thể: bắt đầu bằng làm mẫu, sau đó chuyển sang gợi ý bằng lời nói hoặc cử chỉ nhẹ nhàng, và cuối cùng là đưa ra phản hồi tích cực khi trẻ thành công. Mỗi yếu tố của trò chơi đều có thể được giáo viên điều chỉnh linh hoạt:
Tổng hợp từ các tài liệu trên, có thể khẳng định giá trị của board game trong giáo dục đặc biệt mầm non ở ba khía cạnh chính. Thứ nhất, nó là phương tiện để dạy kỹ năng tham gia trò chơi, bao gồm hiểu luật, hành động theo trình tự và duy trì tập trung . Thứ hai, nó là bối cảnh để giảng dạy các kỹ năng xã hội cốt lõi
. Thứ ba, nó là một công cụ can thiệp cho việc điều hòa cảm xúc và giải quyết vấn đề
.
Đối với các nghiên cứu trong tương lai, việc định hướng rõ ràng "board game như một công cụ can thiệp có cấu trúc" là vô cùng quan trọng. Nếu tập trung vào kỹ năng xã hội, các nhà nghiên cứu có thể coi việc chờ đợi, hợp tác và phản hồi là các biến số phụ thuộc chính . Nếu tập trung vào sự tham gia trò chơi, các chỉ số như hiệu suất thực hiện bước chơi và mức độ hỗ trợ cần thiết sẽ là trọng tâm
.
Tuy nhiên, cần thừa nhận những hạn chế hiện tại. Số lượng các nghiên cứu thực chứng bằng tiếng Trung đáp ứng đầy đủ mọi tiêu chí về đối tượng và công cụ vẫn là một khoảng trống cần được lấp đầy . Bên cạnh đó, việc mở rộng tham khảo sang các nghiên cứu ở lứa tuổi tiểu học là cần thiết nhưng cần được diễn giải một cách thận trọng
.
Comments
0 comments