Trước hết, chúc mừng bạn đã hoàn tất chuyển phôi. Cảm giác muốn nhìn thật kỹ tấm ảnh siêu âm để xem phôi đã ở đúng chỗ chưa là rất dễ hiểu. Nhưng câu trả lời thận trọng là: chỉ dựa vào một ảnh hoàn tất, nhất là khi không thấy rõ đầu catheter, air bubble / embryo flash và khoảng cách đến đáy tử cung tính bằng mm, thì không thể khẳng định chắc chắn vị trí đã lý tưởng.
Trong thực hành, siêu âm lúc chuyển phôi thường không nhìn thấy trực tiếp phôi. Bác sĩ thường dựa vào bóng khí, hay còn gọi là air bubble / embryo flash, như một dấu hiệu thay thế để ước lượng vị trí phôi được bơm vào buồng tử cung.[8][
3] Vấn đề là bóng khí này có thể di chuyển hoặc tách ra sau chuyển phôi, nên một ảnh tĩnh ngay sau thủ thuật không phải là bằng chứng chắc chắn cho vị trí làm tổ cuối cùng.[
6]
Nói ngắn gọn: ảnh có thể giúp định hướng, nhưng không đủ để kết luận
Nếu ảnh chỉ cho thấy mặt cắt tử cung mà không có mũi tên, thước đo hoặc ghi chú rõ ràng, điều quan trọng nhất bị thiếu là: điểm sáng đó cách đáy tử cung bao nhiêu mm. Trong nghiên cứu, người ta không chỉ nhìn bằng mắt rồi nói gần hay xa, mà đo khoảng cách từ air bubble đến đáy buồng nội mạc tử cung, thường gọi là DAF.[4]
Một nghiên cứu đã chia khoảng cách này thành các nhóm ≤3 mm, 3–15 mm và ≥15 mm để so sánh kết quả, cho thấy trọng tâm của đánh giá là số đo cụ thể chứ không phải cảm giác nhìn ảnh. Tuy vậy, cũng cần nói rõ: kỹ thuật chuyển phôi chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố như kinh nghiệm người thực hiện, mức độ khó khi đưa catheter, cách nạp phôi, lượng môi trường, tốc độ bơm và cài đặt siêu âm; hiện vẫn chưa có một chuẩn quốc tế duy nhất áp dụng tuyệt đối cho mọi ca.




