WAICO là một tổ chức liên chính phủ độc lập, có trụ sở chính tại Thượng Hải, với ba mục tiêu:
Một phân tích học thuật từ Trung tâm Nghiên cứu An ninh và Chiến lược Quốc tế thuộc Đại học Thanh Hoa (Tsinghua) chỉ ra rằng thiết kế của WAICO kết hợp ba đặc điểm mà không một tổ chức AI đa phương hiện tại nào có: tư cách thành viên mở cho bất kỳ quốc gia có chủ quyền nào, không có bài kiểm tra về giá trị hay thể chế để gia nhập, và một chương trình nghị sự xoay quanh phát triển và thu hẹp khoảng cách năng lực toàn cầu . Điều này hoàn toàn trái ngược với Tiến trình AI Hiroshima của G7 và sáng kiến Pax Silica của Washington, vốn chỉ giới hạn ở các nền dân chủ thân phương Tây và có tiêu chí thành viên chặt chẽ hơn
.
WAICO được nhiều người coi là đối trọng thể chế trực tiếp của Bắc Kinh đối với các nỗ lực quản trị AI do Mỹ dẫn dắt:
Trung Quốc xem WAICO như một phản ứng đáp ứng nhu cầu của "phương Nam toàn cầu", lập luận rằng quản trị AI phải ưu tiên phát triển, nâng cao năng lực và thu hẹp khoảng cách số hơn là chỉ các mối quan tâm về an toàn và nhân quyền vốn chiếm ưu thế trong các khuôn khổ phương Tây . Cách tiếp cận này được thiết kế để thu hút các quốc gia đang phát triển vốn cảm thấy bị bỏ rơi khỏi nền ngoại giao AI do Mỹ dẫn dắt.
Tính đến thời điểm ký kết, không có nền kinh tế phương Tây lớn nào tham gia. Điều khoản thành viên mở có nghĩa là bất kỳ quốc gia nào cũng có thể ký kết sau đó, nhưng điều này được coi là khó xảy ra trong tương lai gần. Mỹ, EU và các nước G7 coi WAICO là một công cụ do Trung Quốc dẫn dắt để thiết lập các tiêu chuẩn AI có thể xung đột với các mô hình quản lý và lợi ích an ninh của chính họ . Câu hỏi lớn còn bỏ ngỏ là liệu các đồng minh cấp trung (ví dụ: Hàn Quốc, Singapore, Thổ Nhĩ Kỳ, Ả Rập Xê Út) có thể cuối cùng tham gia hay không, điều này sẽ củng cố đáng kể tính chính danh của WAICO.