Netanyahu nói một cuộc tấn công từ Tehran có thể là “một trong những quyết định cuối cùng” của Iran, nhằm phát đi thông điệp răn đe rằng đòn trả đũa mới có thể kéo theo phản ứng đe dọa sự tồn tại của chính quyền Iran. Cảnh báo xuất hiện trong bối cảnh chiến dịch “Roaring Lion” của Israel và “Epic Fury” của Mỹ, khởi...
Câu trả lời nghiên cứu

Create a landscape editorial hero image for this Studio Global article: What did Israeli Prime Minister Benjamin Netanyahu say during his September 2026 visit to the Afiki Daat Hesder Yeshiva in Sderot about Iran. Article summary: Netanyahu said that a Tehran attack on Israel could be “one of their last decisions.” It was a deterrent threat: Israel was signaling that any renewed Iranian retaliation would bring a potentially regime threatening Isra. Topic tags: general web, prompt engineering, ai, workflow, security. Style: premium digital editorial illustration, source-backed research mood, clean composition, high detail, modern web publication hero. Use reference image context only for broad subject, composition, and topical grounding; do not copy the exact image. Avoid: logos, brand marks, copyrighted characters, real person likenesses, fake screenshots, UI text, readable text, waterma
Trong chuyến thăm Yeshivat Hesder Afikei Daat tại thành phố Sderot ngày 2 tháng 9 năm 2026, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cảnh báo rằng một cuộc tấn công từ Tehran có thể là “một trong những quyết định cuối cùng của họ”. 1
Đây là một thông điệp răn đe hơn là tuyên bố về một cuộc tấn công cụ thể sắp xảy ra. Cách diễn đạt của ông hàm ý rằng nếu Iran tiếp tục phóng tên lửa hoặc tiến hành hành động quân sự nhằm vào Israel, Tehran có thể phải đối mặt với một phản ứng nghiêm trọng, thậm chí đe dọa đến sự tồn tại của chính quyền Iran.
Netanyahu cũng nói Iran thường tấn công hoặc đe dọa các quốc gia khác, nhưng hiểu rõ cái giá của việc trực tiếp tấn công Israel. Ông đồng thời ca ngợi các học viên yeshiva hesder—mô hình kết hợp học tập tôn giáo với nghĩa vụ quân sự—vì đã tham gia chiến đấu. 1
3
Theo các tài liệu được cung cấp, Mỹ và Israel bắt đầu chiến dịch phối hợp ngày 28 tháng 2 năm 2026. Israel gọi chiến dịch của mình là “Operation Roaring Lion”, còn Mỹ sử dụng tên “Operation Epic Fury”. Các đợt không kích ban đầu nhằm vào ban lãnh đạo Iran, cơ sở liên quan đến hạt nhân, hạ tầng tên lửa đạn đạo, hệ thống phòng không và các trung tâm chỉ huy. 2
Sau khoảng sáu tháng, chiến dịch này được mô tả như một cuộc đối đầu kéo dài, chưa tạo ra một kết cục quyết định. Những con số được nêu trong câu hỏi—hơn 10.800 cuộc không kích và 28 lãnh đạo cấp cao của Iran thiệt mạng—xuất hiện trong các nguồn phía Israel, nhưng phần tài liệu được rà soát ở đây chưa đủ để xác nhận độc lập các số liệu đó. Tương tự, mục tiêu “thay đổi chế độ” cũng không nên được trình bày như một sự thật đã được kiểm chứng nếu chưa có nguồn chính phủ, quân sự hoặc nguồn độc lập corroborate rõ ràng.
Vì vậy, phát biểu của Netanyahu có hai lớp ý nghĩa: răn đe Iran không mở thêm một mặt trận tấn công vào Israel, đồng thời củng cố lập luận của Israel rằng sức ép quân sự có thể buộc Tehran phải chùn bước.
Các cuộc tấn công mới diễn ra sau khoảng một tháng không có hoạt động quân sự lớn được ghi nhận. Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ cho biết lực lượng nước này đã tiến hành hành động “hạn chế, chính xác” nhằm vào các bệ phóng tên lửa trên đảo Larak và các mục tiêu khác mà Washington cho là liên quan đến việc chuẩn bị phóng rocket, rải thủy lôi và đe dọa hoạt động hàng hải tại eo biển Hormuz. 3
4
Iran sau đó phóng tên lửa và drone để đáp trả, trong đó có các mục tiêu liên quan đến lực lượng Mỹ tại Jordan. Quân đội Jordan cho biết đã đánh chặn một số tên lửa đi vào không phận nước này. 3
4
Diễn biến này khiến nguy cơ leo thang không chỉ giới hạn ở Israel và Iran. Eo biển Hormuz là tuyến hàng hải năng lượng trọng yếu, còn các căn cứ Mỹ tại Jordan và những nước vùng Vịnh có thể trở thành điểm nóng nếu hai bên tiếp tục trả đũa theo vòng xoáy.
Trong các phát biểu liên quan đến Gaza, Netanyahu cho rằng Israel vẫn duy trì khả năng tiến hành những chiến dịch đặc biệt ở sâu trong lãnh thổ này. Ông dẫn vụ đột kích tại Gaza City ngày 1 tháng 9 làm ví dụ: lực lượng đặc nhiệm Israel bắt giữ người được mô tả là đứng đầu cơ quan an ninh nội bộ của Hamas. 5
Theo tuyên bố của Netanyahu, quan chức này đã tham gia nỗ lực khôi phục quyền quản trị của Hamas tại Gaza và che giấu việc không tuân thủ tiến trình phi quân sự hóa. Các nguồn tin khác xác định người bị bắt là Mu’in al-Arabid, dù thông tin chi tiết về vai trò của ông ta vẫn có sự khác biệt giữa các bên. 5
Reuters đưa tin các cuộc không kích yểm trợ cho lực lượng Israel rút lui đã khiến ít nhất bốn người Palestine thiệt mạng, theo giới chức y tế địa phương. 6 Đây là phần thông tin cần được đặt song song với tuyên bố quân sự của Israel, vì số thương vong và diễn biến chiến dịch được các bên liên quan mô tả khác nhau.
Netanyahu cũng lập luận rằng Israel đã làm suy yếu đáng kể mạng lưới thân Iran thông qua việc tiêu diệt các nhân vật như Yahya Sinwar, Mohammed Deif và Hassan Nasrallah. Tuy nhiên, việc nêu các trường hợp này không tự động xác nhận những con số tổng thể về chiến dịch Iran hoặc chứng minh rằng Israel đã đạt được một mục tiêu chính trị cụ thể.
Hệ quả chiến lược được ghi nhận chắc chắn nhất là nguy cơ leo thang quanh eo biển Hormuz và các căn cứ Mỹ trong khu vực. Giao tranh tái diễn trong lúc Washington được cho là đang chuyển trọng tâm sang sức ép kinh tế, bao gồm các biện pháp trừng phạt thứ cấp, thay vì mở một đợt leo thang quân sự quy mô lớn khác. 7
Điều đó để lại ba hướng đi chính: các đòn trả đũa có giới hạn nhằm duy trì răn đe; mở rộng chiến tranh sang nhiều quốc gia và tuyến hàng hải hơn; hoặc tăng sức ép kinh tế để buộc Tehran phải trả giá mà không cần mở rộng chiến dịch không kích.
Các tuyên bố về giá dầu lên khoảng 120 USD/thùng, đánh giá của Quỹ Tiền tệ Quốc tế về tác động của chiến tranh và triển vọng trí tuệ nhân tạo, chuyến thăm Ai Cập của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, cảnh báo đi lại trên toàn khu vực của Bộ Ngoại giao Mỹ, bản ghi nhớ Islamabad ngày 18 tháng 6, căng thẳng Thổ Nhĩ Kỳ–Israel hay tranh luận nội bộ Iran về trả đũa và vũ khí hạt nhân chưa có đủ bằng chứng nguồn-specific trong tài liệu được cung cấp. Những diễn biến này có thể cần được kiểm chứng thêm trước khi đưa vào một bức tranh thực tế hoàn chỉnh.
Tóm lại: câu nói “một trong những quyết định cuối cùng” là lời cảnh báo trực tiếp của Netanyahu nhằm ngăn Iran tiến hành một đợt tấn công mới. Nhưng trong bối cảnh chiến dịch “Roaring Lion” chưa tạo ra kết thúc rõ ràng và giao tranh đã quay lại quanh Hormuz, phát biểu này đồng thời cho thấy chiến lược răn đe của Mỹ–Israel vẫn đang đứng trước lựa chọn khó khăn giữa đánh tiếp, kiềm chế có giới hạn và chuyển sang gây sức ép kinh tế.
Studio Global AI
Trang này bao gồm câu trả lời dựa trên nguồn mà bạn có thể tiếp tục bên trong Studio Global.
Netanyahu nói một cuộc tấn công từ Tehran có thể là “một trong những quyết định cuối cùng” của Iran, nhằm phát đi thông điệp răn đe rằng đòn trả đũa mới có thể kéo theo phản ứng đe dọa sự tồn tại của chính quyền Iran.
Netanyahu nói một cuộc tấn công từ Tehran có thể là “một trong những quyết định cuối cùng” của Iran, nhằm phát đi thông điệp răn đe rằng đòn trả đũa mới có thể kéo theo phản ứng đe dọa sự tồn tại của chính quyền Iran. Cảnh báo xuất hiện trong bối cảnh chiến dịch “Roaring Lion” của Israel và “Epic Fury” của Mỹ, khởi động ngày 28 tháng 2, đã chuyển thành một cuộc đối đầu kéo dài thay vì kết thúc dứt điểm.
Giao tranh tái diễn sau khoảng một tháng yên ắng, với các cuộc tấn công của Mỹ nhằm vào mục tiêu quân sự và hàng hải của Iran, sau đó Iran phóng tên lửa và drone về các vị trí liên quan đến Mỹ, trong đó có Jordan.