Ngày 7 tháng 7 năm 2026, Thẩm phán Nicklin bác toàn bộ yêu cầu. Phán quyết không có nghĩa các hành vi xâm phạm quyền riêng tư luôn bị xem nhẹ về mặt pháp lý. Vấn đề là 7 nguyên đơn đã không chứng minh được những cáo buộc cụ thể trong hồ sơ bằng hệ thống bằng chứng đủ đáng tin cậy.
Thẩm phán Nicklin nhận định lập luận của nhóm nguyên đơn “mang tính suy đoán và chủ yếu dựa trên suy luận”. Nói cách khác, vụ kiện dựa quá nhiều vào các kết luận suy ra, nhưng không thiết lập được mối liên hệ bằng chứng đủ chắc chắn giữa hành vi bị cáo buộc và từng trường hợp cụ thể của các nguyên đơn.
Điểm này rất quan trọng. Tòa án có thể thừa nhận rằng những hành vi sai trái từng xảy ra trong bối cảnh rộng hơn của ngành truyền thông, nhưng điều đó không đồng nghĩa bằng chứng đã chứng minh được từng cáo buộc mà nhóm nguyên đơn đưa ra trong vụ kiện này.
Vì vậy, phán quyết bác các yêu cầu như chúng được trình bày và tranh tụng tại phiên xử. Đây không phải là kết luận chung rằng mọi cáo buộc trong lịch sử về hành vi sai trái của báo lá cải đều sai sự thật.
Tại Anh, tòa án thường quyết định chi phí theo “cơ sở tiêu chuẩn”. Trong khi đó, lệnh chi phí theo “cơ sở bồi hoàn” (indemnity basis) có lợi hơn cho bên thắng kiện và thường chỉ được áp dụng khi cách tiến hành vụ kiện vượt ra ngoài phạm vi hành xử hợp lý thông thường.
Ông Nicklin cho rằng tổng thể cách nhóm nguyên đơn theo đuổi vụ kiện đủ bất hợp lý để biện minh cho lệnh đặc biệt này. Phán quyết về chi phí xem xét cả phạm vi, mức độ nghiêm trọng của các cáo buộc và cách vụ kiện được triển khai.
Hệ quả là đáng kể nhưng không phải vô hạn. Lệnh chi phí theo cơ sở bồi hoàn không tự động cho phép ANL thu mọi khoản được ghi trong hóa đơn. Ở bước thẩm định chi tiết, ANL vẫn phải chứng minh rằng các khoản chi là cần thiết, hợp lý và có mức tiền hợp lý. Lệnh này thay đổi cách đánh giá các khoản chi đang tranh chấp và loại bỏ cơ chế kiểm soát tỷ lệ cân đối thông thường; nó không phải một “tấm séc trắng”.
Số tiền chính xác 9.544.355 bảng là khoản thanh toán tạm thời, được yêu cầu như một phần đóng góp ban đầu vào chi phí của ANL trong khi hai bên tiếp tục xác định tổng số tiền có thể thu hồi.
Tại phiên xử về chi phí, ANL được cho là đã yêu cầu hơn 9,9 triệu bảng, còn nhóm luật sư của các nguyên đơn đề xuất con số gần 7,9 triệu bảng. Thẩm phán ấn định khoản thanh toán ở mức cao trong khoảng dự kiến của hai bên.
Con số 34,5 triệu bảng là tổng chi phí pháp lý mà ANL yêu cầu, không phải số tiền mà nhóm nguyên đơn đã bị lệnh phải trả ngay. Nếu hóa đơn bị cắt giảm trong quá trình thẩm định, nghĩa vụ cuối cùng sẽ thấp hơn. Nếu phần lớn hóa đơn được giữ nguyên, nhóm nguyên đơn có thể phải đối mặt với khoản thiếu hụt nhiều triệu bảng ngoài phạm vi bảo hiểm được báo cáo.
Lệnh về chi phí chưa nhất thiết chấm dứt mọi lựa chọn tố tụng. Hạn chót được đưa tin là ngày 2 tháng 10 liên quan đến việc xin phép hoặc tiến hành kháng cáo đối với quyết định về chi phí. Việc kháng cáo tự nó không hủy lệnh thanh toán; nhóm nguyên đơn sẽ cần tòa án cho phép tạm hoãn hoặc ban hành một lệnh khác để đình chỉ hay thay đổi hiệu lực của quyết định.
Simon Hughes cho biết ông đang cân nhắc kháng cáo, trong khi ANL mô tả kết quả là một chiến thắng áp đảo. Nếu kháng cáo được tiến hành, trọng tâm sẽ là cơ sở pháp lý của phán quyết, chứ không đơn thuần là mở lại toàn bộ vụ án vì các nguyên đơn không đồng ý với kết quả.
Phán quyết là thất bại lớn trong chiến dịch pháp lý rộng hơn của Harry nhằm vào các nhà xuất bản báo chí Anh. Kết quả này trái ngược với vụ kiện thành công của ông trước Mirror Group Newspapers, trong đó ông được trao 140.600 bảng, cũng như lời xin lỗi và thỏa thuận dàn xếp sau đó với News Group Newspapers.
Với ANL, yêu cầu của Harry đối với nhà xuất bản Daily Mail đã khép lại ở cấp xét xử với một thất bại toàn diện. Những vấn đề còn lại chủ yếu mang tính tài chính và tố tụng: tổng chi phí nào của ANL sẽ được chấp thuận, kháng cáo có được tiến hành hay không, và khoản thanh toán tạm thời 9,54 triệu bảng có được nối tiếp bằng một phán quyết lớn hơn hay không.
Trong một diễn biến riêng nhưng cùng chu kỳ tin tức, các báo cáo cho biết Harry và Meghan dự định đưa gia đình từ California trở lại Anh trong một thời gian dài. Đây được mô tả là kế hoạch chuyển nơi ở, không phải bằng chứng cho thấy họ đã hoàn tất việc chuyển đi; hai người cũng không dự kiến trở lại vai trò thành viên hoàng gia đang làm việc.
Tòa Thượng thẩm Anh bác cả 7 yêu cầu vì bằng chứng không đủ chứng minh các hành vi thu thập thông tin trái pháp luật nhằm vào những nguyên đơn này. Sau đó, tòa áp dụng cơ chế chi phí theo cơ sở bồi hoàn vì cho rằng xét trên tổng thể, vụ kiện đã được tiến hành một cách bất hợp lý.
Trước mắt, nhóm nguyên đơn phải thanh toán 9.544.355 bảng trước ngày 28 tháng 8. Họ có thể phải chịu thêm một khoản rất lớn, nhưng tổng số cuối cùng vẫn chưa được ấn định.