Nguồn cung không thể tăng ngay lập tức. Việc xây dựng nhà máy mới, mở rộng công nghệ đóng gói tiên tiến và hoàn tất quy trình kiểm định cho HBM cần nhiều năm thay vì chỉ vài quý. Vì vậy, ngay cả khi các hãng đã công bố kế hoạch đầu tư, thị trường vẫn có thể thiếu hàng trong thời gian dài.
Ba nhà sản xuất bộ nhớ lớn — Samsung, SK Hynix và Micron — đang được hưởng giá bán, biên lợi nhuận và sự quan tâm của nhà đầu tư cao hơn. Cổ phiếu các hãng này tăng khi thị trường đặt cược vào việc giá chip còn tiếp tục đi lên.
Tuy nhiên, họ cũng đứng trước bài toán quen thuộc của ngành bộ nhớ: đầu tư quá mạnh có thể tạo ra dư công suất nếu nhu cầu AI hạ nhiệt; đầu tư quá thận trọng lại khiến tình trạng thiếu hàng kéo dài, buộc khách hàng phải thiết kế lại sản phẩm hoặc tìm thêm nhà cung cấp.
Xe hiện đại sử dụng chip nhớ cho hệ thống giải trí, hỗ trợ lái, kết nối và các bộ điều khiển điện tử. Giá bộ nhớ tăng có thể làm chi phí đầu vào của xe cao hơn, gây gián đoạn lịch sản xuất và khiến các chương trình xe có lợi nhuận thấp bị cắt giảm trước.
Các hiệp hội đại diện cho nhà sản xuất ô tô, nhà bán lẻ và doanh nghiệp điện tử đã cảnh báo rằng sự mất cân đối nghiêm trọng trên thị trường bộ nhớ có thể gây gián đoạn chuỗi cung ứng và tạo ra những đợt tăng giá đáng kể, kéo dài đối với hàng hóa tiêu dùng. Các nhà cung ứng và hãng sản xuất quy mô nhỏ thường chịu tác động lớn hơn những tập đoàn ô tô lớn, vốn có sức mua và khả năng thương lượng tốt hơn.
Các nhà sản xuất PC, smartphone, máy chơi game và thiết bị giá thấp đến trung cấp thường có ít dư địa để tự gánh chi phí bộ nhớ. Họ có thể phải lựa chọn giữa tăng giá bán, chấp nhận biên lợi nhuận thấp hơn, giảm dung lượng RAM hoặc hạn chế số lượng xuất xưởng.
Apple đã cho biết chi phí bộ nhớ tăng đang gây sức ép lên khả năng sinh lời. Các dự báo khác cũng cho rằng nhu cầu smartphone, PC và máy chơi game có thể suy yếu khi giá bán lẻ tăng, đặc biệt ở nhóm khách hàng nhạy cảm với giá.
Tác động trước mắt được gọi là “chipflation” — lạm phát liên quan đến chip. Doanh nghiệp có thể chuyển chi phí bộ nhớ sang giá điện thoại, máy tính, ô tô, thiết bị lưu trữ và các dịch vụ đám mây hoặc AI; nếu không thể tăng giá, họ sẽ phải chấp nhận biên lợi nhuận thấp hơn.
Cú sốc này có thể làm giá hàng hóa tăng, nhưng riêng nó khó quyết định lạm phát toàn nền kinh tế. Mức độ ảnh hưởng vĩ mô sẽ phụ thuộc vào thời gian thiếu hàng, tỷ lệ chi phí được chuyển sang người mua và việc làn sóng xây dựng trung tâm dữ liệu AI có kéo theo nhu cầu lớn hơn về điện, xây dựng cùng các đầu vào khác hay không.
Chưa có thời điểm kết thúc chính xác. TrendForce cho rằng việc tiếp tục phân bổ công suất cho HBM, cùng nhu cầu bộ nhớ máy chủ do AI thúc đẩy, sẽ khiến nguồn cung DRAM vẫn bị hạn chế và giá tiếp tục chịu áp lực tăng trong năm 2027.
Thị trường chỉ có thể sớm cân bằng hơn nếu xảy ra một hoặc đồng thời hai điều: nhu cầu AI giảm đáng kể, hoặc các nhà sản xuất đưa công suất mới vào hoạt động và cải thiện tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn. Do nhà máy và dây chuyền đóng gói cần nhiều thời gian để hoàn thiện, một đợt tăng cung nhanh trong ngắn hạn là khó xảy ra.
Trong lúc nguồn cung khan hiếm, doanh nghiệp có thể đặt hàng nhiều hơn nhu cầu sử dụng thực tế để chắc suất phân bổ. Hiện tượng này có thể giống như đặt hàng trùng hoặc tích trữ tồn kho.
Cách làm đó khiến nhu cầu được báo cáo trông mạnh hơn, làm tình trạng thiếu hàng ngắn hạn nghiêm trọng hơn và khuyến khích các nhà sản xuất mở rộng công suất. Nhưng khi khách hàng bắt đầu giải phóng lượng hàng tồn, đơn đặt hàng có thể giảm đột ngột. Nếu công suất mới cũng vừa được đưa vào vận hành, giá chip có thể lao dốc và nhiều nhà máy hoạt động dưới mức tối ưu.
Rủi ro lớn hơn xuất hiện nếu các khoản đầu tư trung tâm dữ liệu hiện nay dựa trên giả định quá lạc quan về doanh thu, mức sử dụng hoặc khả năng kiếm tiền từ AI. Nếu hiệu quả đầu tư thấp hơn kỳ vọng, các công ty có thể hủy hoặc trì hoãn đơn mua bộ nhớ.
Khi kết hợp với công suất mới đang được xây dựng, cú giảm nhu cầu đó có thể biến tình trạng thiếu chip hiện nay thành dư cung — một vòng lặp “bùng nổ rồi suy thoái” vốn quen thuộc với ngành bán dẫn. Khi đó, giá chip, lợi nhuận của nhà sản xuất, chi tiêu vốn và định giá cổ phiếu liên quan đến AI đều có thể chịu sức ép.
Câu hỏi trung tâm là liệu nhu cầu AI có đủ bền vững để hấp thụ cả nguồn cung đã được ký hợp đồng lẫn công suất mới đang lên kế hoạch hay không. Nếu có, giá bộ nhớ cao có thể kéo dài qua năm 2027. Nếu không, chính cuộc đua tích trữ chip và xây dựng công suất hôm nay có thể tạo ra một cú giảm mạnh vào giai đoạn sau.
Nói cách khác, “RAMageddon” không chỉ là câu chuyện về giá RAM trong máy tính. Đây là phép thử đối với toàn bộ chuỗi cung ứng công nghệ: liệu cơn khát AI là một nhu cầu dài hạn, hay đang tạo ra một chu kỳ đầu tư quá nóng với nguy cơ đảo chiều khó lường.