Ông Trump đưa ra nhiều lý do cho quyết định này. Ông cho rằng các cuộc tập trận tốn kém, đồng thời gửi một tín hiệu “không phù hợp và thù địch” tới một Triều Tiên mà ông mô tả là “không đe dọa và tôn trọng” Mỹ. Tổng thống Mỹ cũng nhắc đến mối quan hệ cá nhân tốt đẹp với Kim Jong Un.
Một yếu tố khác là việc Seoul không ủng hộ hành động quân sự của Washington chống Iran. Điều này khiến quyết định cắt giảm có thể được nhìn nhận không chỉ như một động thái đối với Triều Tiên, mà còn là cách gây sức ép lên đồng minh Hàn Quốc.
Cách gắn vấn đề tập trận với Iran có thể tạo ra một khoảng mở chiến thuật cho đối thoại với Bình Nhưỡng, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn rủi ro làm suy giảm niềm tin của Hàn Quốc vào cam kết răn đe của Mỹ và gây khó khăn cho sự phối hợp trong liên minh.
Bà Kim cho biết mình “hoàn toàn không biết” về những trao đổi trực tiếp giữa lãnh đạo Mỹ và Triều Tiên mà ông Trump đề cập. Tuyên bố này mâu thuẫn với phát biểu trước đó của Tổng thống Mỹ rằng Kim Jong Un đã phản hồi những nỗ lực tiếp cận của ông và phản hồi đó “rất tích cực”.
Tuy vậy, Kim Yo Jong vẫn nói mối quan hệ cá nhân giữa anh trai bà và ông Trump là “tuyệt vời”. Sự phân biệt này cho thấy Bình Nhưỡng có thể thừa nhận quan hệ cá nhân giữa hai nhà lãnh đạo, nhưng không đồng nghĩa với việc sẵn sàng nối lại đàm phán hoặc nhượng bộ về vấn đề hạt nhân.
Một số nhà phân tích nhận thấy nhiều nhất là một cánh cửa hẹp cho các cuộc tiếp xúc thăm dò, chứ chưa phải dấu hiệu cho thấy một thỏa thuận hay hội nghị thượng đỉnh sắp diễn ra. Lập trường của Triều Tiên vẫn là vị thế hạt nhân của nước này không thể đem ra thương lượng; một đánh giá cho rằng Bình Nhưỡng khó tham gia đối thoại thực chất nếu Washington chưa thay đổi chính sách yêu cầu phi hạt nhân hóa.
Triều Tiên cũng tiếp tục phát triển năng lực hạt nhân và tên lửa. Quan hệ quân sự với Nga được cho là mang lại cho Bình Nhưỡng vũ khí, hỗ trợ kinh tế - chính trị, kinh nghiệm chiến trường và mức độ ít phụ thuộc hơn vào các nhượng bộ của Mỹ. Quan hệ chiến lược với cả Nga và Trung Quốc cũng làm giảm sự cô lập từng giúp Washington có thêm đòn bẩy.
Vì thế, Kim Jong Un có thể muốn được công nhận trên thực tế là một quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân, hoặc chỉ chấp nhận các bước kiểm soát vũ khí giới hạn, thay vì đồng ý với yêu cầu phi hạt nhân hóa từng khiến các cuộc đàm phán Mỹ - Triều trước đây đình trệ.
Kịch bản dễ xảy ra hơn trong ngắn hạn là các kênh liên lạc thăm dò hoặc một cuộc gặp mang tính biểu tượng chính trị, chứ không phải một thỏa thuận phi hạt nhân hóa toàn diện. Một hội nghị có nội dung thực chất nhiều khả năng sẽ cần khuôn khổ kiểm soát vũ khí theo từng giai đoạn, chẳng hạn đóng băng chương trình, kiểm chứng và giảm rủi ro; đổi lại, Bình Nhưỡng sẽ cần những lợi ích đủ lớn để cân bằng với các lợi ích an ninh và kinh tế mà nước này đang nhận được từ Nga và Trung Quốc.