Điều này đặc biệt đáng chú ý vì phác đồ artemether–lumefantrine kết hợp một dẫn xuất artemisinin với lumefantrine. Nếu ký sinh trùng cùng giảm nhạy với cả hai thành phần, lớp bảo vệ mà liệu pháp phối hợp nhằm tạo ra có thể suy yếu. Kết quả nghiên cứu không đồng nghĩa mọi ca điều trị hiện nay đều thất bại, nhưng cho thấy nguy cơ cần được theo dõi sát bằng cả xét nghiệm di truyền, thử độ nhạy thuốc và dữ liệu lâm sàng.
Trong nhiều năm, giám sát kháng thuốc ở P. falciparum tập trung đáng kể vào kelch13 (K13)—gene có các biến thể đã được xác nhận là chỉ dấu của tình trạng kháng một phần artemisinin. Một số biến thể K13 cũng liên quan đến thay đổi độ nhạy với lumefantrine.
Tuy nhiên, theo dõi K13 không cung cấp một chỉ dấu đã được xác thực riêng cho kháng lumefantrine. Vì vậy, PX1/PIN có thể trở thành một chỉ dấu ứng viên để phát hiện các mô hình giảm nhạy với phác đồ artemether–lumefantrine mà K13 không giải thích đầy đủ.
Các gene khác cũng ảnh hưởng đến đáp ứng với thuốc phối hợp. Chẳng hạn, việc khuếch đại gene pfmdr1 từng được liên hệ với độ nhạy thấp hơn đối với lumefantrine và mefloquine. Điểm mới của phát hiện PX1 là nó chỉ ra một tín hiệu di truyền riêng biệt, được chọn lọc và lan rộng nhanh, đồng thời liên quan đến nhiều thuốc.
Kéo dài liệu trình trong một số tình huống. Hướng dẫn của Mỹ đã chuyển sang cân nhắc liệu trình artemether–lumefantrine dài hơn sau khi liều điều trị tiêu chuẩn không chữa khỏi một số ca ở người trở về từ vùng lưu hành sốt rét. Đây là dấu hiệu cho thấy độ nhạy với thuốc cần được đánh giá thường xuyên hơn.
Dự báo trước khi thất bại điều trị lan rộng. Việc một haplotype liên quan đến nhiều thuốc tăng nhanh cho thấy các nhà nghiên cứu cần mô hình hóa thời điểm phác đồ hiện tại có thể mất hiệu quả trên lâm sàng, thay vì chỉ phản ứng sau khi thất bại điều trị đã trở nên phổ biến.
Mở rộng giám sát hệ gene. Các chương trình theo dõi nên bổ sung PX1/PIN vào xét nghiệm giải trình tự toàn bộ hệ gene hoặc các xét nghiệm mục tiêu, song song với K13 và những chỉ dấu đã biết của thuốc phối hợp. Những dữ liệu di truyền này cũng cần được liên kết với kết quả thử độ nhạy thuốc và diễn biến của bệnh nhân.
Tìm kiếm thuốc mới. Vì cùng một nền tảng di truyền của ký sinh trùng có liên quan đến đáp ứng giảm với artemisinin, lumefantrine và mefloquine, việc phụ thuộc quá nhiều vào kho thuốc hiện có sẽ làm tăng rủi ro. Phát hiện này củng cố nhu cầu phát triển các thuốc chống sốt rét mới, nhắm vào những cơ chế khác.