Các vụ đào tẩu và đầu hàng không xảy ra một cách riêng lẻ. Vào cuối tháng 7 và đầu tháng 8/2026, quân đội Sudan đã giành được những chiến thắng quan trọng trên chiến trường. Họ giành lại quyền kiểm soát một đường cao tốc quan trọng nối thủ đô Khartoum với thủ phủ vùng Kordofan, El-Obeid, và đẩy lùi nhiều cuộc tấn công của RSF ở vùng Darfur . Đáp lại, thủ lĩnh RSF Mohamed Hamdan Daglo (còn gọi là "Hemedti") đã đưa ra một thông điệp video, trong đó ông nói với các chiến binh của mình rằng họ được "thả xích" và ông đang buông lỏng dây cương để họ chiến đấu không kiềm chế. Thông điệp này được nhiều người giải thích là dấu hiệu của sự tuyệt vọng sau khi mất tuyến đường chiến lược
.
Cái giá nhân mạng khủng khiếp của cuộc chiến tiếp tục gia tăng. Giữa tháng 8/2026, UNHCR và nhiều tổ chức nhân đạo báo cáo rằng hơn 14 triệu người đã phải rời bỏ nhà cửa . Trong số này, khoảng 11,3 triệu người là người di dời nội địa, trong khi hàng triệu người khác phải chạy sang các nước láng giềng như Chad, Ai Cập và Nam Sudan
. LHQ mô tả tình hình này là "cuộc khủng hoảng nhân đạo tồi tệ nhất thế giới"
.
Về số người thiệt mạng, con số được theo dõi một cách có hệ thống nhất đến từ Dự án Dữ liệu Sự kiện và Địa điểm Xung đột Vũ trang (ACLED), ghi nhận 52.904 trường hợp tử vong kết hợp giữa dân thường và chiến binh tính đến tháng 6/2026 . Văn phòng Nội vụ Vương quốc Anh, trong một tài liệu chính sách vào tháng 7/2026, đã trích dẫn con số này là con số được theo dõi có hệ thống tốt nhất hiện có, đồng thời lưu ý rằng các ước tính tổng thể từ các nguồn khác dao động từ 20.000 đến 150.000 do tình trạng báo cáo thiếu cực kỳ nghiêm trọng
. Một số nguồn tin của LHQ đã trích dẫn con số thương vong dân sự cao hơn, khoảng 59.000 người
.