Israel chưa có phản ứng chính thức về Hiệp ước Mecca, nhưng các quan chức cấp cao đã bày tỏ quan ngại sâu sắc trong các cuộc họp kín. Một quan chức cấp cao giấu tên của Israel nói với tờ Ynet rằng 'đây là một liên minh nhằm vào Israel' và cảnh báo rằng Ai Cập cuối cùng có thể tham gia hiệp ước này, đưa các thế lực thù địch đến sát biên giới Israel . Các nhà phân tích Israel nhìn nhận khối ba bên này - bao gồm quốc gia gìn giữ các thánh địa Hồi giáo, quốc gia Hồi giáo duy nhất có vũ khí hạt nhân và một thành viên NATO - như một trục Sunni có thể có thái độ thù địch với Israel và phá hoại tham vọng bành trướng khu vực của nước này
.
Giới lãnh đạo Israel đặc biệt khó chịu với sự tham gia của Thổ Nhĩ Kỳ, quốc gia mà Al Jazeera mô tả là 'kẻ thù không đội trời chung tiếp theo của Israel' . Hiệp ước cũng làm phức tạp thêm mục tiêu lâu dài của Israel là bình thường hóa quan hệ với Ả Rập Xê Út thông qua khuôn khổ Hiệp định Abraham. Bằng cách ràng buộc mình vào một liên minh quân sự với Thổ Nhĩ Kỳ và Pakistan - cả hai đều có quan hệ căng thẳng hoặc đối địch với Israel - Ả Rập Xê Út đã tự làm khó mình trên con đường bình thường hóa quan hệ, ít nhất là trong ngắn hạn
.
Mặc dù có ngôn ngữ giống với Điều 5 của NATO, nhưng phần lớn các nhà phân tích cho rằng Hiệp ước Mecca còn rất xa mới trở thành một 'NATO Hồi giáo' thực thụ vì những lý do cấu trúc sau:
Các nhà phân tích từ Ynet và FirstPost mô tả hiệp ước này là một 'lá chắn phòng thủ được sinh ra từ nỗi lo chung' và là một 'liên minh giấy' hơn là một siêu trục xâm lược sẵn sàng chinh phục .
Hệ quả quan trọng nhất của Hiệp ước Mecca có thể là thông điệp mà nó gửi tới Washington. Cả ba nước ký kết đều là đối tác truyền thống của Mỹ - Ả Rập Xê Út là khách hàng an ninh lâu năm, Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên NATO, và Pakistan là đồng minh quan trọng ngoài NATO - nhưng họ đã chọn chính thức hóa một hiệp ước phòng thủ ba bên bên ngoài khuôn khổ của Mỹ . Thời điểm ký kết cũng rất quan trọng: thỏa thuận được ký trong bối cảnh chiến dịch quân sự Mỹ-Israel chống lại Iran đang leo thang, khiến các cơ sở dầu mỏ của vùng Vịnh hứng chịu hỏa lực tên lửa của Iran và gây bất ổn khu vực
.
Hiệp ước Phòng thủ chung Mecca là một diễn biến ngoại giao quan trọng, phản ánh bức tranh an ninh đang thay đổi của Trung Đông. Nhưng gọi nó là 'NATO Hồi giáo' là đã cường điệu hóa năng lực của nó. Hiệp ước thiếu xương sống thể chế, nhận thức mối đe dọa chung và kế hoạch tác chiến để có thể hoạt động như NATO. Hiện tại, tốt nhất nên hiểu nó như một tín hiệu chính trị - gửi đến Israel, Iran và trên hết là Mỹ - rằng ba đồng minh Sunni chủ chốt đã sẵn sàng đa dạng hóa lựa chọn và khám phá các thỏa thuận an ninh tập thể bên ngoài chiếc ô của Mỹ. Liệu hiệp ước này có phát triển thành một thứ gì đó thực chất hơn hay không phụ thuộc vào việc các thành viên có thể vượt qua những khác biệt về lợi ích và xây dựng cơ sở hạ tầng để biến một tuyên bố thành một hệ thống phòng thủ thực sự hay không.