Greenpeace đã đưa ra hai lớp bằng chứng:
Các báo cáo độc lập cũng ghi nhận ô nhiễm dầu nhiên liệu xuất hiện trên các bãi biển Bulgaria ở Biển Đen giữa Rezovo, Sinemorets, Lozenets, Arkutino và Kamchia vào tháng 6/2026, mặc dù chính quyền cho rằng đó là do các mỏ dầu cũ bị khuấy động bởi biển động chứ không phải từ tàu Kairos .
Phản ứng của Bulgaria có sự trái chiều và một phần bị tranh cãi:
Kairos là một tàu chở dầu treo cờ Gambia, bị xác định là một phần của "hạm đội bóng ma" của Nga — các tàu được sử dụng để lách trần giá dầu G7 và lệnh cấm vận dầu thô của EU/Anh . Tàu này đã bị EU và Anh trừng phạt, đồng nghĩa với việc bị cấm vào các cảng EU và từ chối một loạt các dịch vụ hàng hải
. Hồ sơ OpenSanctions cho thấy tàu chở dầu này đã tham gia xuất khẩu dầu Nga sang các nước thứ ba từ tháng 11/2023, vi phạm lệnh cấm vận
.
Vào ngày 28 tháng 11 năm 2025, Cơ quan An ninh Ukraine (SBU) đã tấn công hai tàu chở dầu của hạm đội bóng ma Nga — Kairos và Virat — bằng UAV hải quân Sea Baby trên Biển Đen, cách bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ khoảng 28 hải lý . Tàu Kairos đang rỗng (chạy dằn ballast) tại thời điểm bị tấn công nhưng bị hư hại đáng kể. Ukraine mô tả chiến dịch này là một phần trong chiến dịch phá hoại doanh thu dầu mỏ của Nga
.
Tàu Kairos được cho là thuộc sở hữu của Trung Quốc, mặc dù được vận hành như một phần của hạm đội bóng ma Nga . Bulgaria đã yêu cầu các chủ sở hữu bồi hoàn chi phí cứu hộ.
Sự cố tàu Kairos là một phần của một mô hình lớn hơn nhiều:
Song song đó, Nga đã mở rộng đáng kể việc sử dụng Tuyến đường Biển Bắc (NSR) để vượt qua sự can thiệp của phương Tây: