Tuy nhiên, Thủ tướng Takaichi đã chống lại áp lực này. Bà ưa chuộng một cách tiếp cận thận trọng hơn, ưu tiên sự phục hồi mong manh của nền kinh tế nội địa Nhật Bản và tránh một cú sốc cho thị trường trái phiếu. BOJ đã giữ nguyên lãi suất chính sách ở mức 1,0% tại cuộc họp ngày 30-31/7, chỉ có một thành viên hội đồng quản trị, Hajime Takata, bỏ phiếu cho việc tăng ngay lập tức lên 1,25% . Phe của Takaichi lo ngại rằng việc thắt chặt mạnh mẽ sẽ bóp nghẹt tăng trưởng, gia tăng chi phí trả nợ vốn đã khổng lồ của Nhật Bản, và rằng sự thúc ép công khai của Bessent thể hiện sự can thiệp không mong muốn vào chủ quyền tiền tệ của Nhật Bản
.
Sự bất đồng này làm suy yếu nỗ lực giải cứu chung theo một cách quan trọng: cuộc can thiệp ngày 31/7 được thiết kế để gây sốc cho các nhà đầu cơ Yên, nhưng sự chia rẽ Bessent-Takaichi gửi một tín hiệu gây nhiễu cho thị trường. Washington và Tokyo thống nhất trong việc mua Yên hôm nay, nhưng về cơ bản lại bất đồng về chính sách nền tảng quyết định giá trị dài hạn của đồng Yên. Thị trường coi sự căng thẳng này là dấu hiệu cho thấy các hành động chung trong tương lai sẽ khó duy trì hơn, và rằng sự can thiệp chỉ là giải pháp tạm thời chứ không phải là một giải pháp bền vững .
Hành động phối hợp diễn ra trong đêm ngày 30-31/7 tại New York. Quan chức tiền tệ hàng đầu của Nhật Bản, Atsushi Mimura, đã bật đèn xanh để mua Yên bằng đô la thông qua một loa ngoài kết nối với một số nhân viên tại Bộ Tài chính . Quy mô là rất lớn:
Hành động ngày 31/7 diễn ra sau nhiều tháng phối hợp thầm lặng giữa Washington và Tokyo . Lý do Bessent đưa ra cho sự hậu thuẫn của Mỹ là mang tính chiến lược: một đồng Yên ổn định là điều cần thiết cho thương mại khu vực và sự ổn định tài chính, và việc đồng Yên yếu hơn nữa có thể gây ra các đợt phá giá cạnh tranh trên khắp châu Á
.
Nhưng Takaichi đang ở trong một tình thế khó khăn trong nước. Bà phải cân bằng áp lực từ Mỹ với các cử tri trong nước — các nhà xuất khẩu, doanh nghiệp nhỏ, và những người nắm giữ trái phiếu — những người lo sợ lãi suất cao hơn. Cơ sở chính trị của bà bao gồm những người bảo thủ tài khóa lo ngại về việc tính độc lập của BOJ bị xâm phạm bởi áp lực nước ngoài . Một phân tích của Reuters lưu ý rằng quan điểm công khai của Bessent về chính sách tiền tệ của Nhật Bản đã "gần như khóa chặt" ngân hàng trung ương vào việc tăng lãi suất tại cuộc họp tháng 9, đặt ra câu hỏi về ảnh hưởng của Washington đối với chính sách nội địa
.
Rạn nứt này đã tạo ra một kỳ vọng rõ ràng trên thị trường: BOJ giờ đây sẽ phải tăng lãi suất để xác nhận cho hành động can thiệp.
Cuộc tranh luận giữa Washington và Tokyo xoay quanh hai chẩn đoán cạnh nhau về vấn đề của Nhật Bản và giải pháp phù hợp:
Quan điểm của Bessent / Bộ Tài chính Mỹ: Đồng Yên yếu là vấn đề cơ cấu, do chính sách tiền tệ cực kỳ nới lỏng của Nhật Bản gây ra. Can thiệp chỉ là giải pháp tạm thời; chỉ có việc BOJ tăng lãi suất mới có thể làm mạnh đồng Yên một cách bền vững, kiềm chế lạm phát nhập khẩu và ngăn chặn phá giá cạnh tranh trên khắp châu Á. Mỹ sẵn sàng hậu thuẫn đồng Yên trong thời gian tới, nhưng Tokyo phải để BOJ thắt chặt chính sách .
Quan điểm của Takaichi / Chính phủ Nhật Bản: Sự phục hồi kinh tế của Nhật Bản vẫn còn mong manh. Thắt chặt quá sớm có nguy cơ gây suy thoái và chi phí nợ cao hơn. Chính sách tiền tệ nên được duy trì một cách thận trọng và do các yếu tố trong nước quyết định, không phải do áp lực nước ngoài. Can thiệp, chứ không phải tăng lãi suất, là công cụ thích hợp để giải quyết tình trạng đầu cơ quá mức .
Xung đột này khiến nỗ lực giải cứu đồng Yên rơi vào một vị thế bấp bênh: hai chính phủ đồng ý về nhu cầu chiến thuật là mua Yên, nhưng lại bất đồng về định hướng chiến lược cho nền kinh tế. Như một nhà phân tích đã nhận xét, cuộc can thiệp chung là một cú sốc cần thiết, nhưng nếu không có một lộ trình chính sách chung, sự phục hồi dài hạn của đồng Yên vẫn còn là một dấu hỏi.