Cơ sở hạ tầng các nước Vùng Vịnh: Iran đã mở rộng các cuộc tấn công ra ngoài biên giới của mình, nhắm vào các nhà máy lọc dầu, bến cảng dầu và các cơ sở khí đốt trên khắp Ả Rập Saudi, UAE, Bahrain, Qatar và Kuwait . Các báo cáo cho thấy 30–40% năng lực lọc dầu của Vùng Vịnh đã bị hư hại hoặc phá hủy
.
Mặt trận Nga - Ukraine: Ukraine vẫn duy trì "nhịp độ không ngừng nghỉ" trong các cuộc tấn công vào chuỗi cung ứng dầu mỏ của Nga. Riêng trong tháng 7/2026, các nhà máy lọc dầu lớn, tàu chở dầu và cơ sở hạ tầng đường ống của Nga đã bị tấn công ít nhất 30 lần, làm gia tăng sự bất ổn toàn cầu về nguồn cung từ Nga .
Giao tranh trực tiếp Mỹ - Iran: Giao tranh giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz vẫn tiếp diễn đến giữa tháng 7, với việc Mỹ tấn công các trung tâm chỉ huy và hệ thống phòng không của Iran trong khi Iran vẫn tiếp tục đe dọa giao thông hàng hải .
Cuộc khủng hoảng không chỉ là vấn đề thiếu hụt dầu thô—mà ngày càng trở thành cuộc khủng hoảng về nhiên liệu tinh chế.
Các số liệu về nguồn cung là rất rõ ràng, được tổng hợp trong bảng dưới đây.
Châu Á là khu vực chịu tổn thương nặng nề nhất trong cuộc khủng hoảng này, do sự phụ thuộc lớn vào dầu thô nhập khẩu từ Trung Đông đi qua eo biển Hormuz .
Cú sốc năng lượng đang lan tỏa ra toàn bộ nền kinh tế toàn cầu, làm dấy lên nguy cơ suy thoái.
Đây là cuộc khủng hoảng nguồn cung dầu lớn nhất trong lịch sử hiện đại xét về quy mô gián đoạn. Riêng cuộc chiến Trung Đông đã loại bỏ khoảng 8 triệu thùng/ngày vào thời điểm đỉnh điểm, và chiến dịch của Ukraine nhằm vào các nhà máy lọc dầu của Nga làm gia tăng thêm một hướng phá hủy nguồn cung thứ hai. Châu Á đang gánh chịu hậu quả kinh tế nặng nề nhất, và nguy cơ suy thoái là hiện hữu đối với các nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào nhập khẩu nếu các cuộc xung đột kéo dài đến năm 2027. Động thái bất thường khi tổn thất nguồn cung lớn nhưng giá cả chỉ tăng ở mức vừa phải làm phức tạp tín hiệu suy thoái truyền thống, nhưng bản thân sự thiếu hụt về sản lượng đã và đang đè nặng lên hoạt động công nghiệp trên khắp châu Á và châu Âu.