Đến giữa tháng 7, S&P Global báo cáo rằng dòng chảy dầu từ Vùng Vịnh vẫn thấp hơn 50% so với mức trước chiến tranh . Sự leo thang trong tháng 7 - bao gồm việc Mỹ tuyên bố phong tỏa hải quân toàn bộ đường bờ biển của Iran vào ngày 13/7 - đã đẩy giá dầu Brent lên mức cao nhất trong một tháng
. Các kế hoạch tăng sản lượng của các nhà máy lọc dầu châu Á trong tháng 8 bị đe dọa trực tiếp
.
Lệnh ngừng bắn không bao giờ bền vững: mỗi thỏa thuận ngừng bắn nhanh chóng bị phá vỡ, và dòng chảy dầu từ Vùng Vịnh không bao giờ phục hồi về mức trước chiến tranh trong suốt tháng 7.
Tháng 7 chứng kiến sự biến động giá cực đoan:
Giá dầu Brent đóng cửa tháng 7 tăng khoảng 20% so với đầu tháng, bất chấp sự sụt giảm vào cuối tháng . Dự báo năng lượng ngắn hạn tháng 7 của EIA đưa ra mức giá Brent trung bình 96 USD/thùng cho cả năm 2026 và 76 USD vào năm 2027
.
Các nhà phân tích đã điều chỉnh mạnh dự báo giá dầu cho năm 2026:
Vào cuối tháng 5, một cuộc thăm dò của Reuters với 33 nhà kinh tế và nhà phân tích dự báo giá dầu Brent trung bình 84,44 USD/thùng cho năm 2026 và WTI ở mức 84,63 USD . Dự báo tháng 4 của EIA đã đưa ra mức giá Brent là 103 USD/thùng vào tháng 3/2026
.
Năm tập đoàn thương mại lớn của Nhật Bản là những người hưởng lợi chính từ sự gián đoạn nguồn cung:
Con đường bình thường hóa vẫn còn nhiều bất ổn sâu sắc vào cuối tháng 7/2026:
Tóm lại, tháng 7/2026 là một tháng đầy biến động - một sự trở lại ngắn ngủi về mức giá trước chiến tranh, một cú tăng vọt lên 100 USD, và một sự sụt giảm vào cuối tháng - nhưng không có giải pháp lâu dài. Khối lượng nhập khẩu của châu Á chỉ phục hồi một phần nhỏ so với mức đáy khủng hoảng, và lệnh ngừng bắn ở Eo biển Hormuz chỉ là một sự tạm dừng nhất thời, không phải là một bước ngoặt. Các tập đoàn thương mại Nhật Bản công bố hướng dẫn lợi nhuận kỷ lục nhờ giá năng lượng tăng cao, trong khi triển vọng rộng hơn hoàn toàn phụ thuộc vào việc liệu ngoại giao Mỹ-Iran có thể tạo ra một sự mở cửa trở lại bền vững của eo biển hay không - một viễn cảnh vẫn còn ngoài tầm với.