Chuyến thăm các phòng thí nghiệm AI ở Thượng Hải, với điểm nhấn là bức tranh thủy mặc đầy ẩn ý về AI, cho thấy Trung Quốc không chỉ muốn dẫn đầu về công nghệ mà còn muốn trở thành người kiến tạo chuẩn mực toàn cầu về AI, biến nó thành một công cụ quyền lực mềm
. Bức tranh ấy — nơi các nhà sản xuất chip được vẽ như những "ngọn núi trên đảo" vững chắc, các thuật toán là "dãy núi gồ ghề" năng động, còn các câu hỏi về quyền riêng tư, sự công bằng và ý thức máy móc trôi dạt như những "hòn đảo chưa được khám phá" — truyền tải một thông điệp rõ ràng: Trung Quốc xem phần cứng là nền tảng đã ổn định, phần thuật toán là mặt trận năng động mà nước này đã dẫn đầu, và phần đạo đức là một vùng đất trống mà họ sẽ là người vẽ bản đồ
.
Sự định vị này là một phần trong bước ngoặt chiến lược rộng lớn hơn, được các nguồn tin xác nhận, nơi Bắc Kinh đang viết lại "sách lược quyền lực mềm" cho kỷ nguyên AI ![]()
. Các yếu tố chính của chiến lược này bao gồm:
- Nắm giữ câu chuyện về quản trị toàn cầu: Chủ tịch Tập Cận Bình đã kêu gọi tăng cường hợp tác toàn cầu về AI, cảnh báo chống lại sự thống trị của một quốc gia duy nhất. Điều này định vị Trung Quốc như một bên liên quan có trách nhiệm, tìm kiếm các quy tắc toàn diện chứ không phải một cường quốc đơn phương
.