Phương pháp này hiệu quả vì các FRB hoạt động như những 'ngọn đèn nền' vũ trụ. Như Kiyoshi Masui từ MIT giải thích: "Các chớp sóng vô tuyến nhanh xuyên qua màn sương của môi trường liên thiên hà. Bằng cách đánh giá chính xác sự giảm tốc của tín hiệu, chúng ta có thể định lượng được màn sương đó, ngay cả khi nó quá mờ để có thể nhìn thấy trực tiếp" .
Phân tích đã mang lại một số kết quả đáng chú ý, đang định hình lại sự hiểu biết của chúng ta về cách các thiên hà vận hành.
Vật chất baryon mất tích không tồn tại dưới dạng vật chất kỳ lạ nào đó. Thay vào đó, nó ở dạng các đám mây khí nóng ấm có mật độ cực thấp, được gọi là môi trường liên thiên hà nóng ấm (WHIM), trải dài ra xa từ các thiên hà vào không gian liên thiên hà .
Một nghiên cứu bổ sung được công bố trên tạp chí Nature Astronomy vào năm 2025 đã cung cấp bản kiểm kê đầy đủ về vị trí của tất cả các baryon: 76% nằm trong các đám mây liên thiên hà nóng ấm, 15% là khí lạnh trong và xung quanh các thiên hà, và chỉ 9% là tất cả các ngôi sao và hành tinh mà chúng ta nhìn thấy .
Có lẽ kết quả đáng ngạc nhiên nhất là các đám mây khí quan sát được có phạm vi xa hơn đáng kể so với hầu hết các mô phỏng máy tính đã tiên đoán. Sự khác biệt này rất quan trọng vì các mô phỏng máy tính—giống như những mô hình dựa trên mô hình vũ trụ học chuẩn—là một trong những công cụ chính mà các nhà vũ trụ học sử dụng để kiểm tra sự hiểu biết của họ về vũ trụ .
Sự phân bố rộng rãi của khí chỉ ra một nguyên nhân cơ bản: các quá trình năng lượng bên trong các thiên hà khắc nghiệt hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây. Các lỗ đen siêu khối ở trung tâm thiên hà phóng ra các luồng vật chất cực mạnh, các vụ nổ siêu tân tinh từ các ngôi sao sắp chết cũng làm điều tương tự, và sức mạnh tổng hợp này đang đẩy vật chất baryon thông thường vào không gian liên thiên hà trên một quy mô lớn. Kiyoshi Masui khẳng định: "Các phép đo này chỉ ra rằng hoạt động của các ngôi sao, và hoạt động của các lỗ đen, mạnh hơn và dữ dội hơn nhiều so với dự đoán" .
Một nghiên cứu riêng biệt trên arXiv, phân tích dữ liệu từ 3.455 nguồn FRB duy nhất của CHIME, đã tìm thấy các mối tương quan có ý nghĩa thống kê (từ 2,6 đến 5 sigma) giữa tín hiệu FRB và mười công cụ thăm dò cấu trúc quy mô lớn khác nhau, bao gồm các thiên hà, thấu kính hấp dẫn yếu và thấu kính nền vi sóng vũ trụ. Điều này xác nhận việc phát hiện ra mạng lưới baryon khuếch tán ở các dịch chuyển đỏ lên tới khoảng 1,5—có nghĩa là lượng khí này đã tồn tại hàng tỷ năm .
Bài toán 'baryon mất tích' là một trong những bí ẩn dai dẳng nhất trong vật lý thiên văn suốt gần hai thập kỷ. Việc giải quyết nó đã xác nhận bức tranh nền tảng mà các nhà vũ trụ học đã xây dựng: vật chất thông thường thực sự nằm ở nơi lý thuyết dự đoán, chỉ là ở một dạng mà các kính thiên văn truyền thống không thể nhìn thấy cho đến tận bây giờ .
Tuy nhiên, phát hiện này cũng tiết lộ rằng các mô phỏng về thiên hà cần một bản cập nhật lớn. Sự phân bố khí rộng bất ngờ có nghĩa là các mô hình có thể đang đánh giá thấp năng lượng mà các thiên hà bơm vào môi trường xung quanh—năng lượng từ các lỗ đen và các ngôi sao đang phát nổ, thứ định hình môi trường xung quanh mỗi thiên hà. Điều này có ảnh hưởng đến mọi thứ, từ việc tìm hiểu sự tiến hóa của thiên hà đến việc đo lường cấu trúc quy mô lớn của vũ trụ.
Công việc của nhóm CHIME chỉ mới bắt đầu. Với việc phát hành Danh mục CHIME FRB thứ hai vào tháng 1 năm 2026, số lượng nguồn FRB đã được công bố đã tăng từ 861 lên hơn 4.500 . Mỗi chớp sóng mới lại thêm một điểm dữ liệu cho việc lập bản đồ mạng lưới baryon vũ trụ.