Pakistan — Người đứng đầu chính phủ duy nhất tham dự. Thủ tướng Shehbaz Sharif bay tới Tehran cùng một phái đoàn cấp cao, phản ánh vai trò trung gian hòa giải then chốt của Pakistan trong các cuộc đàm phán Mỹ-Iran . Sự hiện diện của Sharif được diễn giải rộng rãi như một tuyên bố về vị trí trung gian của Pakistan: không cân bằng giữa Washington và Tehran, mà là có mặt tại Tehran vào thời khắc biểu tượng nhất .
Nga — Cử Dmitry Medvedev, Phó Chủ tịch Hội đồng An ninh, làm "đặc phái viên" của Tổng thống Vladimir Putin. Medvedev là cựu tổng thống và một nhân vật nổi bật, nhưng bản thân Putin không tham dự. Phái đoàn bao gồm các quan chức Bộ Ngoại giao và lãnh đạo tôn giáo cả Sunni lẫn Shiite—một cấu hình được thiết kế để thể hiện chiều sâu của mối quan hệ mà không khiến Putin rơi vào thế gây phức tạp cho các cuộc đàm phán riêng của Nga với Washington .
Trung Quốc — Cử Hà Vĩ (He Wei), Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (một nhà lập pháp cấp cao). Đây là một quan chức cấp trung-cao, không phải nguyên thủ quốc gia hay bộ trưởng ngoại giao .
Ấn Độ — Đại diện bởi Bộ trưởng Ngoại giao Pabitra Margherita và Thống đốc bang Bihar, Trung tướng (đã nghỉ hưu) Syed Ata Hasnain. Một số nhân vật chính trị đối lập (Salman Khurshid, Mehbooba Mufti) cũng tham dự. Đây là phái đoàn cấp thứ trưởng, không phải nội các .
Thổ Nhĩ Kỳ — Cử Phó Tổng thống Cevdet Yilmaz .
Cuba và Georgia — Được xác nhận trong số các phái đoàn từ hơn 30 nước . Tổng thống Cuba Miguel Díaz-Canel trước đó đã lên án vụ giết người như một "sự vi phạm trắng trợn mọi quy tắc của luật pháp quốc tế" .
Các quan chức cấp cao khác bao gồm phái đoàn chính thức từ Qatar, Oman, Saudi Arabia, Iraq, Armenia, Tajikistan, Turkmenistan, Kyrgyzstan, Uzbekistan, Kazakhstan, Belarus, và chính quyền Taliban ở Afghanistan .
Indonesia — Cử đại sứ tại Iran, Rolliansyah Soemirat, đại diện cho chính phủ. Đây là đại diện cấp đại sứ, không phải bộ trưởng hay quan chức cấp cao được cử từ Jakarta. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Indonesia xác nhận quyết định này, lưu ý rằng Jakarta đã nhận được lời mời chính thức và chọn được đại diện bởi đại sứ đang ở Tehran—một cử chỉ ngoại giao tương đối thấp hơn so với nhiều nước Hồi giáo khác .
Bosnia và Herzegovina — Không cử một phái đoàn chính thức nào. Không có bằng chứng nào cho thấy Bosnia cử bất kỳ đại diện chính phủ nào. Bosnia vắng mặt đáng chú ý trong danh sách phái đoàn chính thức, phù hợp với việc Bosnia là một nước châu Âu có thể đã bị Iran từ chối theo chính sách mời .
Bangladesh đưa ra một trường hợp bất thường. Chính phủ Bangladesh không cử một phái đoàn chính thức nào, mặc dù trước đó đã bày tỏ "nỗi buồn sâu sắc" về cái chết của Khamenei và lên án vụ giết người là vi phạm luật pháp quốc tế . Thay vào đó, một phái đoàn quốc hội từ Bangladesh Jamaat-e-Islami (một đảng đối lập Hồi giáo) đã đến Iran theo lời mời của Tehran để dự lễ cầu nguyện tang lễ và các nghi thức tưởng niệm . Phái đoàn do Jamaat Nayeb-e-Ameer và nghị sĩ Prof. Mujibur Rahman dẫn đầu và ở lại Iran từ ngày 3 đến ngày 9 tháng 7 . Điều này có nghĩa là đại diện chính thức của Bangladesh vắng mặt, trong khi một đảng Hồi giáo phi chính phủ lại đại diện cho đất nước—một động thái gây ra nhiều tranh cãi trong nước.
Hãng thông tấn bán chính thức Tasnim của Iran cáo buộc rằng Mỹ đã gây áp lực buộc 13 quốc gia rút lui hoặc thu hẹp quy mô tham dự . Báo cáo cho rằng Washington đã tiến hành một chiến dịch ngoại giao rộng khắp có sự tham gia của Ngoại trưởng Marco Rubio và các đại sứ Mỹ trên toàn thế giới, bao gồm các lời đe dọa cắt viện trợ phát triển và gây hại cho quan hệ song phương . Cáo buộc này không thể được xác minh độc lập từ các nguồn có sẵn, nhưng phù hợp với xu hướng tổng thể khi không có cường quốc lớn nào cử nguyên thủ quốc gia (ngoại trừ Pakistan).
Phản ứng ngoại giao cho thấy một hệ thống phân cấp rõ ràng:
Không có quốc gia phương Tây nào tham dự, theo thiết kế rõ ràng của Iran. Sự vắng mặt của các nhà lãnh đạo hàng đầu từ các cường quốc tại tang lễ được diễn giải rộng rãi như một sự phản ánh tình trạng cô lập quốc tế của Iran, ngay cả khi Tehran tìm cách truyền tải thông điệp ngược lại . Như một chuyên gia chống khủng bố nói với Fox News: "Không có cường quốc nào cử lãnh đạo cao nhất của họ. Đối với một chế độ tự xưng là lãnh đạo một mặt trận trải dài từ Beirut đến Sanaa, một sự tham dự trong khu vực tại tang lễ của người kế nhiệm người sáng lập chính là sự cô lập mà họ đang cố gắng phủ nhận" .