Công trình này được xây dựng dựa trên nghiên cứu trước đó của các nhà vật lý Berkeley Lab là Christian Bauer, Marat Freytsis và Benjamin Nachman, những người vào năm 2022 đã sử dụng một cách tiếp cận tương tự thông qua QCUP để tính toán xác suất một hạt phát ra từ va chạm proton sẽ phát ra các hạt bổ sung . Dự án năm 2026 của Ciavarella, được công bố trên tạp chí Physical Review D, tập trung cụ thể vào việc mô hình hóa toàn bộ quá trình hadron hóa .
Bộ xử lý lượng tử ngày nay vẫn còn ồn ào và hạn chế về số lượng qubit. Để thực hiện được phép tính hadron hóa, nhóm nghiên cứu đã áp dụng một số đơn giản hóa lớn :
Mô phỏng lượng tử đã tái tạo thành công một hiện tượng nổi tiếng từ các tính toán LQCD cổ điển trước đó: sự đứt dây (string breaking) – cơ chế mà một 'dây' gluon của trường lực mạnh giữa hai quark đang tách ra bị đứt, tạo ra các cặp quark-phản quark mới .
Phát hiện này xác nhận rằng mô hình lượng tử đơn giản hóa đã nắm bắt chính xác các động lực không nhiễu loạn cốt lõi của lực mạnh mà trước đây chỉ có thể tiếp cận được thông qua các mô phỏng mạng tinh thể cổ điển. Nó khẳng định cách tiếp cận này có ý nghĩa về mặt vật lý, không chỉ đơn thuần là một bài tập tính toán.
Nhóm nghiên cứu đã vạch ra một số bước tiếp theo để mở rộng công trình :