Kích thước và sự hình thành sao: Những hình ảnh chi tiết từ Hubble cho thấy thiên hà chứa các ngôi sao trẻ tụ tập chặt chẽ . Nhiều đợt bùng nổ hình thành sao đã dọn sạch khí gas bên trong và xung quanh MXDFz4.4, cho phép ánh sáng cực tím mạnh mẽ của nó thoát ra ngoài
.
Tỷ lệ ánh sáng ion hóa thoát ra: Tỷ lệ các photon ion hóa (Lyman continuum) thoát ra khỏi thiên hà là cực kỳ cao, được đo trong khoảng 53–100% . Đây là tỷ lệ thoát cao hơn nhiều so với mức <5–10% thường thấy ở các thiên hà dịch chuyển đỏ thấp khác, biến MXDFz4.4 trở thành một "thiên hà phát xạ LyC mạnh" (strong LCE) và là một ví dụ điển hình cho loại thiên hà có thể đã thúc đẩy quá trình tái ion hóa
.
Giải thích sự chuyển đổi từ vũ trụ đục sang trong suốt: Thiên hà này là một thiên hà phát xạ Lyman Continuum mạnh, có nghĩa là nó rò rỉ một lượng đáng kể các photon UV năng lượng cao có khả năng ion hóa hydro trung tính . Điều này trực tiếp chứng minh một cơ chế cho sự chuyển đổi: sự hình thành sao dữ dội, cô đặc bên trong thiên hà đã tạo ra các kênh thông qua khí trung tính, cho phép bức xạ ion hóa thoát ra ngoài môi trường liên thiên hà và biến khí trung tính đục thành plasma trong suốt
.
Vai trò của Hubble, Webb và Kính thiên văn Rất Lớn (VLT):
Đẩy lùi mốc thời gian tái ion hóa: Các mô hình tiêu chuẩn đặt điểm kết thúc của Kỷ nguyên Tái ion hóa vào khoảng 1,1 tỷ năm sau Vụ Nổ Lớn. MXDFz4.4, được quan sát 1,4 tỷ năm sau Vụ Nổ Lớn, là một thiên hà phát xạ LyC mạnh 250 triệu năm sau khi EoR được cho là đã kết thúc . Sự tồn tại của nó cho thấy các thiên hà rò rỉ ánh sáng ion hóa vẫn phổ biến muộn hơn nhiều trong lịch sử vũ trụ so với suy nghĩ trước đây, gợi ý rằng quá trình tái ion hóa không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một quá trình kéo dài, diễn ra từ từ và tiếp tục mạnh mẽ vào các thời kỳ vũ trụ sau này
.