Để dễ hình dung, hãy nghĩ đến việc khuấy một cốc cà phê đen so với một ly sinh tố bơ đặc sệt. Nếu có vật chất tối, 'ly sinh tố' thiên hà sẽ rất khó khuấy và chuyển động chậm hơn rất nhiều. Nhưng DF9 giống như một cốc cà phê loãng, các ngôi sao chuyển động nhẹ nhàng. Đối với những thiên hà lùn thông thường có khối lượng sao tương tự, vận tốc phân tán thường phải ở mức gần 30 km/s hoặc cao hơn do chúng bị chi phối mạnh bởi các quầng vật chất tối . Con số thấp bất thường của DF9 khiến nó đứng vững trong cùng nhóm với DF2 (với vận tốc phân tán xấp xỉ 3,2 km/s) và DF4 (có mức tương tự thấp)
.
Trước đây, DF2 và DF4 đã từng nổi tiếng vì thách thức mô hình hình thành thiên hà tiêu chuẩn. Nhưng sự tồn tại của chúng như một cặp đôi đã làm dấy lên một câu hỏi hóc búa: liệu đây có đơn thuần chỉ là hai sự trùng hợp kỳ quái? Việc phát hiện ra DF9—một mảnh ghép nằm chính giữa đường thẳng nối liền hai thiên hà kia, dọc theo một 'dải lụa' khí và các thiên hà—đã khiến cho lời giải thích 'trùng hợp ngẫu nhiên' trở nên bất khả thi về mặt thống kê .
Dấu vết này khớp hoàn hảo với những dự đoán của kịch bản va chạm Bullet Dwarf, một giả thuyết hình thành thiên hà đầy kịch tính được truyền cảm hứng từ Cụm Bullet nổi tiếng (một vụ va chạm giữa hai cụm thiên hà khổng lồ). Đây là cách mà 'vụ tai nạn' vũ trụ này diễn ra:
Kịch bản này cũng giải thích tại sao các thiên hà trong chuỗi lại có độ tuổi và thành phần hóa học tương đồng nhau, một chi tiết quan trọng xác nhận chúng thực sự có chung một nguồn gốc .
Phát hiện này giáng một đòn mạnh vào lý thuyết thay thế hàng đầu cho vật chất tối: Động lực học Newton Sửa đổi (Modified Newtonian Dynamics - MOND). MOND đề xuất rằng lực hấp dẫn hoạt động khác đi ở những gia tốc cực thấp, và do đó chúng ta không cần đến vật chất tối. Nếu MOND là đúng, mọi thiên hà đều phải thể hiện cùng một tỉ lệ hiệu dụng giữa khối lượng động lực học và khối lượng sao thông thường—'khối lượng bị thiếu' sẽ chỉ đơn giản là một đặc tính phổ quát của trọng lực. Bạn sẽ không bao giờ có thể tìm thấy một thiên hà nào có vẻ như thiếu vật chất tối.
Việc tìm thấy không chỉ một mà là ba thiên hà liên tiếp với những ngôi sao hoàn toàn bình thường nhưng gần như không có bằng chứng về vật chất tối đã phá vỡ tính đối xứng đó. Nó chứng minh rằng hiệu ứng của vật chất tối không phải là một định luật vũ trụ phổ quát, mà là một thành phần vật lý có thể bị phân tách một cách cơ học khỏi vật chất thông thường trong các vụ va chạm dữ dội . Như chính Pieter van Dokkum đã nhận định, "Đây chính xác là điều bạn mong đợi nếu vật chất tối là một thực thể có thật"
.
Các mô phỏng máy tính về những vụ va chạm thiên hà lùn tốc độ cao cũng củng cố thêm cho kết luận này. Chúng dự đoán chính xác kiểu chuỗi tuyến tính được quan sát thấy, cùng với một mô hình vận tốc cụ thể: các thiên hà nằm gần DF2 hơn trong chuỗi sẽ chuyển động nhanh hơn trên đường ngắm của chúng ta so với những thiên hà ở xa hơn. Vận tốc đo được thực tế của DF2, DF4 và DF9 khớp với dự đoán này, tạo ra một 'khẩu súng còn khói' (smoking gun) đầy thuyết phục cho bằng chứng hình thái học .
Khi nhóm của van Dokkum lần đầu tiên công bố về DF2 vào năm 2018, tuyên bố rằng một thiên hà có thể không có vật chất tối đã vấp phải sự hoài nghi dữ dội. Một số nhà nghiên cứu cho rằng khoảng cách tới DF2 đã bị đo sai; những người khác cho rằng việc bị tước mất khối lượng do tương tác thủy triều từ thiên hà khổng lồ NGC 1052 gần đó có thể giải thích cho khối lượng bị thiếu .
Tuy nhiên, việc phát hiện ra DF4 vào năm 2019, và bây giờ là DF9 vào năm 2026, đã chuyển gánh nặng chứng minh sang phía các giả thuyết khác. Kịch bản va chạm Bullet Dwarf giải thích toàn bộ cấu trúc phụ tuyến tính một cách tự nhiên, trong khi các lời giải thích thay thế phải vật lộn để giải thích cho ba thiên hà tách biệt về mặt vật lý nhưng có cùng vận tốc phân tán thấp, cùng độ tuổi và thành phần hóa học tương tự, tất cả đều nằm trên cùng một đường thẳng .
Ý nghĩa của phát hiện này vượt xa khỏi nhóm thiên hà đơn lẻ này. Các nhà thiên văn học hiện đang tìm kiếm những hệ thống tương tự ở những nơi khác trong vũ trụ. Một cặp thiên hà thiếu hụt vật chất tối trong Cụm Fornax (FCC 224 và FCC 240) có thể đại diện cho một hậu quả khác của vụ va chạm Bullet Dwarf, cho thấy hiện tượng này không phải là duy nhất trong vùng không gian quanh NGC 1052 . Mỗi ví dụ mới lại củng cố thêm một nhận thức cốt lõi: vật chất tối không phải là một sự điều chỉnh của lực hấp dẫn, mà là một thực thể vật lý có thật, không va chạm, đã và đang định hình nên vũ trụ hữu hình.
Comments
0 comments