Động thái này được xây dựng dựa trên lập trường cứng rắn trước đó của E4. Ngay từ tháng 3 năm 2026, Anh, Pháp, Đức, Ý, cùng với Hà Lan và Nhật Bản, đã mạnh mẽ lên án các cuộc tấn công của Iran vào tàu thương mại trên eo biển và kêu gọi chấm dứt ngay lập tức các mối đe dọa, việc rải thủy lôi và cản trở hàng hải .
Mặc dù văn bản cuối cùng chưa được công bố chính thức, các nguồn tin từ quan chức cấp cao Mỹ và hãng thông tấn Mehr của Iran đã hé lộ những điều khoản chính của bản ghi nhớ 14 điểm này :
Giai đoạn 1 (Ngay lập tức, khuôn khổ 60 ngày)
Giai đoạn 2 (Đàm phán trong vòng 60 ngày)
Có thể thấy, cấu trúc hai giai đoạn này nhằm tạo dựng lòng tin trước khi giải quyết những bất đồng cốt lõi nhất. Việc yêu cầu phá hủy uranium làm giàu cấp cao là một nhượng bộ lớn từ phía Iran, đổi lại các lợi ích kinh tế và việc Mỹ rút quân .
Oman nổi lên như một nhà trung gian hòa giải không thể thiếu trong suốt quá trình đàm phán khó khăn từ năm 2025 đến 2026. Các nhà ngoại giao Oman đã đóng vai trò cầu nối liên tục giữa phái đoàn Mỹ và Iran trong nhiều vòng đàm phán gián tiếp, bao gồm các phiên họp tại Geneva và Rome .
Ngoại trưởng Oman, Badr Albusaidi, đã công khai mô tả về một “bước đột phá” vào cuối tháng 2 năm 2026 và giữ vai trò đầu mối liên lạc chính cho đến khi thỏa thuận cuối cùng được định hình . Sự phù hợp của Oman đến từ vị thế ngoại giao độc đáo: quốc gia vùng Vịnh này có mối quan hệ bền chặt về mặt lịch sử và tin cậy với cả Washington và Tehran, cho phép họ điều hướng những căng thẳng mà ít bên nào khác có thể làm được
.
Giờ đây, khi thỏa thuận đã đạt được, áp lực sẽ đổ dồn vào giai đoạn thực thi. Sự sẵn sàng dỡ bỏ trừng phạt từ châu Âu là một phần thưởng tiềm năng cho Iran, nhưng đòi hỏi cứng rắn về tự do hàng hải tại Hormuz cũng cho thấy phương Tây sẽ không đánh đổi an ninh hàng hải toàn cầu để lấy hòa bình mong manh. Mọi con mắt sẽ đổ dồn vào lễ ký kết dự kiến tại Thụy Sĩ và 60 ngày đàm phán hạt nhân đầy thách thức phía trước .