Eo biển hiện đang bị gián đoạn nghiêm trọng nhưng không đóng cửa hoàn toàn một cách nhất quán — tình hình đã diễn biến dao động liên tục:
Con đường ngoại giao đã rơi vào bế tắc trong hơn một năm qua:
Nga đã nổi lên như một bên hưởng lợi lớn về mặt kinh tế:
Về ngoại giao. Hầu hết các nhà phân tích đều nhận định không có lộ trình khả thi nào cho một thỏa thuận toàn diện trong ngắn hạn. Hai bên vẫn còn cách xa nhau, niềm tin lẫn nhau đã bị phá hủy bởi các cuộc không kích và phong tỏa, và Iran đã liên tục từ chối các lời đề nghị của Mỹ . Các cựu nhà ngoại giao Iran mô tả các cuộc đàm phán đã bị tê liệt bởi những định kiến cố hữu từ cả hai phía
.
Về nguy cơ leo thang. Điểm nóng chính vẫn là eo biển Hormuz. Chừng nào eo biển này còn bị đóng cửa hoặc do Iran kiểm soát dưới sự đe dọa vũ lực, nguy cơ về một cuộc đối đầu hải quân trực tiếp Mỹ-Iran vẫn ở mức rất cao . Các nhà phân tích tại Trung tâm Chính sách Năng lượng Toàn cầu của Đại học Columbia lưu ý rằng một thị trường toàn cầu được cung ứng tốt ban đầu đã làm giảm xóc cú sốc, nhưng việc eo biển Hormuz bị phong tỏa kéo dài — nơi vận chuyển khoảng 20% lượng dầu của thế giới — sẽ vượt quá năng lực dự phòng và có thể đẩy giá lên cao hơn nhiều so với mức 120 USD/thùng
.
Về triển vọng thị trường năng lượng. Sự đồng thuận chung là thị trường dầu mỏ sẽ tồn tại trong môi trường giá cả biến động mạnh và duy trì ở mức cao về mặt cấu trúc, chừng nào eo biển Hormuz còn là điểm tranh chấp. Sự kết hợp giữa gián đoạn xuất khẩu của Iran, việc nới lỏng trừng phạt Nga và mất mát khối lượng trung chuyển qua Hormuz đã tạo ra một thị trường thắt chặt, mà bất kỳ sự leo thang nào thêm nữa cũng có thể nhanh chóng gây bất ổn . Các nhà phân tích cảnh báo rằng mức giá hiện tại đã bao hàm một phần bù rủi ro đáng kể, và một lệnh ngừng bắn mở lại eo biển sẽ là chất xúc tác giảm giá lớn nhất
.
Comments
0 comments