Để truyền tải sự dữ dội tuyệt đối của hiện tượng này, nhóm nghiên cứu đã sử dụng một phép ẩn dụ quen thuộc trên Trái Đất và kéo giãn nó đến điểm cực hạn. Họ mô tả luồng gió này tương đương với một cơn bão cấp 77 . Theo thang đo Saffir-Simpson quen thuộc với các cơn bão trên Trái Đất, mỗi cấp tăng lên thể hiện tốc độ gió tăng khoảng 20% so với cấp trước đó. Một cơn bão cấp 5 thảm khốc có sức gió trên 252 km/h. Luồng gió từ quasar này không chỉ mạnh hơn một vài cấp; nó nhanh hơn hàng triệu lần so với bất kỳ cơn bão nào từng được ghi nhận trên hành tinh của chúng ta
.
"Xét về tốc độ, luồng gió của quasar này có thể được gọi là một cơn bão cấp 79. Mỗi cấp bão nhanh hơn cấp dưới nó khoảng 20%. Gọi nó là cấp 79 giúp chúng ta hình dung nó nhanh đến mức nào, nhưng tất nhiên, luồng gió này không giống bất cứ thứ gì trên Trái Đất." — Tác giả chính Lucas Seaton
(Lưu ý: Các thông cáo báo chí khác nhau từ các viện nghiên cứu đã trích dẫn luồng gió này là "bão cấp 77" hoặc "cấp 79", một sự khác biệt nhỏ phát sinh từ cách xấp xỉ được sử dụng, nhưng cả hai đều minh họa rõ ràng cùng một quy mô cực đoan.)
Phát hiện này là minh chứng cho sức mạnh của các cuộc khảo sát thiên văn quy mô lớn kết hợp với các quan sát tiếp theo có mục tiêu.
Phát hiện được chính thức hóa bởi một nhóm cộng tác do Đại học York dẫn đầu. Dấu hiệu ban đầu được nghiên cứu sinh Marianna Veltri chỉ ra vào tháng 11 năm 2023. Phân tích sau đó được dẫn dắt bởi nghiên cứu sinh Lucas Seaton, tác giả chính của bài báo, dưới sự hướng dẫn của điều tra viên chính, Giáo sư Patrick Hall . Nhóm nghiên cứu bao gồm các nhà khoa học từ một số viện, như Giáo sư Paola Rodríguez Hidalgo (Đại học Washington Bothell) và các chuyên gia của Penn State là W. Niel Brandt và Donald Schneider
. Kết quả được công bố vào ngày 4 tháng 6 năm 2026 trên tạp chí The Astrophysical Journal
.
Khám phá này không chỉ đơn thuần là một kỷ lục; nó có những hàm ý sâu sắc cho sự hiểu biết của chúng ta về sự hình thành thiên hà. Quá trình này, được gọi là phản hồi quasar, là một thành phần quan trọng trong các mô phỏng vũ trụ học .
Năng lượng khổng lồ do các luồng thoát này mang theo có thể đốt nóng khí xung quanh và đẩy bật nó ra khỏi thiên hà. Vì lượng khí này chính là nhiên liệu thô cho sự hình thành sao, một cơn gió như vậy có thể ngăn chặn hiệu quả sự hình thành sao trên quy mô toàn thiên hà. Trong nhiều thập kỷ, các mô phỏng đã dựa vào cơ chế phản hồi này để giải thích tại sao các thiên hà không phát triển lớn hơn so với những gì chúng ta quan sát được, nhưng chúng thiếu các ràng buộc chính xác từ thực tế. Những quan sát về các luồng thoát cực đoan như ở J2318 cung cấp dữ liệu thiết yếu để hiệu chỉnh những mô hình vũ trụ kỹ thuật số này .
Dù có sức mạnh giải thích lớn, luồng gió từ J2318 vẫn đặt ra một câu đố vật lý quan trọng mà các mô hình hiện tại đang chật vật tìm lời giải. Gió từ quasar được thúc đẩy bởi áp suất bức xạ — ánh sáng từ đĩa vật chất năng lượng cao đẩy khí ra ngoài .
Nghịch lý nằm ở quá trình ion hóa. Cũng chính bức xạ cực tím cường độ mạnh giúp tăng tốc khí lại đồng thời tước đi dữ dội các electron khỏi nguyên tử, khiến chúng trở nên vô hình trong chính phần quang phổ dùng để phát hiện ra chúng. Câu hỏi quan trọng là: Làm thế nào luồng gió này đạt tới 30% tốc độ ánh sáng trong khi vẫn bảo tồn đủ các ion carbon và silicon để có thể nhìn thấy trong các vạch hấp thụ UV? Sự cân bằng tinh tế này giữa gia tốc dữ dội và ion hóa hủy diệt vẫn chưa được giải thích đầy đủ .
"Làm thế nào để đẩy khí đến tốc độ chúng ta quan sát được trong khi vẫn giữ nguyên vẹn các ion carbon và silicon mà chúng ta thấy... đó thực sự là một câu đố." — Lucas Seaton
Sự căng thẳng giữa lý thuyết và thực nghiệm này đảm bảo rằng J2318 sẽ vẫn là tâm điểm cho các nhà vật lý thiên văn đang tìm cách tháo gỡ mối quan hệ phức tạp giữa những vật thể sáng nhất trong vũ trụ và những con quái vật đen tối có khả năng định hình thiên hà ở trung tâm của chúng.
Comments
0 comments