Phân tích cho thấy các mảnh xương và răng thuộc về ít nhất 37 người, bao gồm cả trẻ em lẫn người trưởng thành.
Ngoài ra, nhóm khảo cổ còn tìm thấy hạt thủy tinh và các hiện vật văn hóa khác, cho thấy việc đặt hài cốt vào hũ có liên quan đến nghi lễ chứ không phải sự tích tụ ngẫu nhiên.
Điều khiến các nhà nghiên cứu đặc biệt ngạc nhiên là trước đây hiếm khi phát hiện các bộ hài cốt đáng kể nằm trực tiếp bên trong hũ đá tại khu vực này.
Kết quả định tuổi bằng carbon phóng xạ trên xương và răng cho thấy các hài cốt được đặt vào hũ trong khoảng thế kỷ 9 đến thế kỷ 12 sau Công nguyên, với nhiều mẫu nằm trong khoảng 890–1160.
Các bằng chứng cho thấy chiếc hũ đã được sử dụng lặp lại trong thời gian dài, có thể lên tới khoảng 270 năm.
Điều này có nghĩa là hài cốt không được đặt vào cùng một lúc, mà được bổ sung qua nhiều thế hệ.
Một chi tiết quan trọng nằm ở tình trạng của xương.
Các bộ hài cốt không còn nguyên vẹn mà bị rời rạc, tức các xương từ nhiều phần cơ thể khác nhau bị tách rời.
Mô hình này cho thấy một nghi thức gọi là chôn cất thứ cấp:
Các nhà khảo cổ cũng ghi nhận cách sắp xếp xương có chủ ý: hộp sọ đặt quanh mép hũ, còn xương tay chân được gom thành nhóm.
Cách bố trí này cho thấy chiếc hũ không phải nơi vứt bỏ ngẫu nhiên, mà là một không gian tang lễ được tổ chức cẩn thận.
Vì chiếc hũ chứa hài cốt của hàng chục người được đặt vào trong nhiều thế kỷ, các nhà nghiên cứu cho rằng nó hoạt động như một nơi chôn cất chung cho cộng đồng hoặc đại gia đình.
Việc quay lại cùng một chiếc hũ qua nhiều thế hệ gợi ý các nghi thức liên quan đến thờ cúng tổ tiên hoặc tưởng niệm cộng đồng.
Trong bối cảnh đó, mỗi chiếc hũ có thể đóng vai trò như một trung tâm nghi lễ trong cảnh quan cự thạch rộng lớn của khu vực.
Cánh đồng Chum từ lâu là một trong những bí ẩn khảo cổ lớn của Đông Nam Á. Khu vực này có hơn 2.000 hũ đá khổng lồ trải rộng trên hơn 100 địa điểm.
Trong nhiều năm, các giả thuyết rất khác nhau đã được đưa ra—từ nơi chứa lương thực, nước uống cho đến kho lưu trữ hàng hóa.
Việc tìm thấy hàng chục bộ hài cốt bên trong một chiếc hũ duy nhất hiện cung cấp bằng chứng trực tiếp mạnh mẽ rằng ít nhất một số hũ đá đã được sử dụng cho mục đích tang lễ.
Điều thú vị là bản thân các hũ đá có thể cổ hơn nhiều so với các hài cốt thời trung đại được tìm thấy bên trong.
Điều này gợi ý rằng các cộng đồng sống sau này đã gặp một cảnh quan cự thạch vốn đã cổ xưa và tái sử dụng các hũ đá cho nghi lễ chôn cất.
Hoạt động nghi lễ tại các địa điểm này có thể kéo dài đến thế kỷ 13, giai đoạn khu vực đang trải qua nhiều thay đổi văn hóa và tôn giáo, bao gồm sự lan rộng của Phật giáo.
Tuy vậy, các nhà khảo cổ nhấn mạnh rằng mối liên hệ trực tiếp giữa các nghi thức chôn cất trong hũ và Phật giáo vẫn chưa được chứng minh rõ ràng và cần thêm bằng chứng.
Cuộc khai quật tại Site 75 là một trong những phát hiện giàu thông tin nhất từ Cánh đồng Chum cho đến nay. Nó mang lại:
Những phát hiện này giúp các nhà khoa học tiến gần hơn tới việc giải mã một trong những cảnh quan khảo cổ bí ẩn nhất Đông Nam Á—và hiểu rõ hơn về những cộng đồng đã quay lại nơi đây suốt nhiều thế kỷ để tưởng nhớ người đã khuất.
Comments
0 comments