Sự thay đổi này phản ánh tác động ngày càng mạnh của biến đổi khí hậu — đặc biệt là đại dương ấm lên và băng tan nhanh hơn ở các sông băng và chỏm băng cực.
Trong nhiều năm, các nhà nghiên cứu gặp khó với hiện tượng gọi là “sea level budget gap” — tức tổng các nguyên nhân đã biết không hoàn toàn khớp với mức tăng mực nước biển quan sát được.
Nghiên cứu mới cho thấy khoảng cách này hiện gần như đã được khép lại, nhờ ba cải tiến chính:
Nhờ các điều chỉnh này, tổng đóng góp từ các yếu tố vật lý — đại dương ấm lên, băng hà tan, chỏm băng cực và thay đổi nước trên đất liền — gần như khớp hoàn toàn với mực nước biển tăng quan sát được.
Điều đó củng cố niềm tin rằng xu hướng dâng mực nước biển là kết quả của các quá trình vật lý thực sự, chứ không phải do sai số đo lường.
Nghiên cứu cũng phân tích chi tiết các nguồn đóng góp vào mực nước biển tăng kể từ năm 1960.
Khi cộng lại, các yếu tố này giải thích gần như toàn bộ mức tăng mực nước biển toàn cầu trong hơn sáu thập kỷ qua.
Trong các thập kỷ trước, sự ấm lên của đại dương và giãn nở nhiệt là yếu tố chiếm ưu thế. Nhưng trong những năm gần đây, băng hà và chỏm băng ở Greenland và Nam Cực tan nhanh hơn, khiến tỷ trọng đóng góp của chúng tăng lên và làm tổng tốc độ dâng mực nước biển cao hơn.
Điều đáng chú ý là các quá trình tan băng này có thể tiếp tục kéo dài trong thời gian dài, ngay cả khi nhiệt độ toàn cầu ổn định, vì các khối băng phản ứng chậm với biến đổi khí hậu.
Mực nước biển tăng không chỉ gây ngập vĩnh viễn mà còn làm thay đổi điều kiện ven biển theo nhiều cách:
Những tác động này có thể làm tăng chi phí cho hạ tầng đô thị, hệ thống thoát nước, cảng biển, bảo hiểm và nhà ở tại các vùng đất thấp ven biển.
Việc “khép lại” khoảng trống trong ngân sách mực nước biển có ý nghĩa quan trọng: các mô hình khoa học liên kết giữa sự ấm lên của khí hậu, băng tan và mực nước biển dâng giờ đây được củng cố mạnh mẽ hơn.
Đối với các nhà quy hoạch đô thị và nhà hoạch định chính sách, điều này giúp tăng độ tin cậy khi lập kế hoạch cho:
Một kết luận quan trọng của nghiên cứu là các kế hoạch tương lai không nên giả định mực nước biển tăng tuyến tính, mà cần tính đến khả năng tăng tốc theo thời gian.
Do đại dương lưu trữ nhiệt rất lâu và các chỏm băng phản ứng chậm, mực nước biển có thể tiếp tục dâng trong nhiều thế kỷ, ngay cả khi lượng phát thải khí nhà kính ổn định.
Nghiên cứu mới vì vậy cung cấp nền tảng khoa học vững chắc hơn để hiểu rủi ro dài hạn — và để các cộng đồng ven biển chuẩn bị tốt hơn cho tương lai.
Comments
0 comments