Cảnh báo của Hock xoay quanh một vấn đề quen thuộc trong tài chính: asset–liability mismatch (lệch pha giữa tài sản và nghĩa vụ).
Người nắm giữ stablecoin thường kỳ vọng hai điều:
Nếu dự trữ phía sau stablecoin bao gồm tài sản biến động mạnh hoặc khó bán nhanh, nhà phát hành có thể gặp áp lực trong thời kỳ thị trường biến động. Khi nhiều người đồng loạt rút tiền, tổ chức phát hành có thể buộc phải bán tài sản nhanh chóng—thậm chí với giá thấp—từ đó làm suy yếu niềm tin vào tỷ giá neo của stablecoin.
Tình huống này tương tự các cuộc khủng hoảng thanh khoản từng xảy ra trong những cấu trúc tài chính khác, nơi nghĩa vụ ngắn hạn được bảo đảm bằng tài sản dài hạn hoặc rủi ro hơn.
Những nhận định của Hock xuất hiện đúng lúc các nhà quản lý trên thế giới đang tăng cường giám sát stablecoin.
Tại Liên minh châu Âu, bộ quy định Markets in Crypto‑Assets (MiCA) thiết lập khung pháp lý thống nhất cho thị trường crypto. Quy định này yêu cầu các tổ chức phát hành stablecoin phải được cấp phép, minh bạch thông tin dự trữ và đảm bảo quyền đổi token sang tiền thật để bảo vệ người dùng và ổn định hệ thống tài chính.
MiCA cũng phân loại stablecoin thành các nhóm như asset‑referenced tokens và e‑money tokens, đồng thời đặt ra yêu cầu rõ ràng về cách quản lý dự trữ.
Trong khi đó tại Hoa Kỳ, đạo luật GENIUS Act được ký thành luật năm 2025 đã tạo ra khuôn khổ liên bang đầu tiên cho stablecoin thanh toán. Luật yêu cầu nhà phát hành phải duy trì dự trữ đầy đủ 1:1 bằng các tài sản thanh khoản chất lượng cao như USD hoặc trái phiếu kho bạc ngắn hạn, đồng thời công bố công khai thông tin dự trữ.
Ngoài ra, luật cũng yêu cầu chính sách đổi tiền rõ ràng và tăng cường giám sát để củng cố niềm tin của người dùng đối với stablecoin.
Nhận xét của Hock phản ánh một cuộc tranh luận đang diễn ra trong ngành crypto: stablecoin thực sự nên là gì?
Nếu chúng được dùng như tiền kỹ thuật số cho thanh toán, nhiều nhà hoạch định chính sách cho rằng dự trữ nên giống tiền gửi ngân hàng hoặc quỹ thị trường tiền tệ—thanh khoản cao, minh bạch và rủi ro thấp.
Nhưng nếu các tổ chức phát hành tìm cách đầu tư dự trữ để tạo lợi nhuận, stablecoin có thể bắt đầu giống một sản phẩm đầu tư hơn là tiền ổn định.
Khi stablecoin ngày càng được sử dụng rộng rãi trong thanh toán toàn cầu, giao dịch crypto và tài chính phi tập trung (DeFi), câu hỏi mà Hock đặt ra—thực sự điều gì đang bảo chứng cho lời hứa “ổn định”—đang trở thành trung tâm của cuộc thảo luận giữa nhà quản lý, tổ chức tài chính và nhà đầu tư.
Comments
0 comments