Có nhiều cách giải thích thận trọng hơn cho các thay đổi sau ghép tim: kỳ vọng của người bệnh và gia đình, sự trùng hợp, tác dụng thuốc, chấn thương tâm lý, căng thẳng về bản sắc sau khi nhận một cơ quan từ người khác, hoặc việc con người kể lại trải nghiệm theo cách có ý nghĩa hơn sau một biến cố lớn.
Một số bài viết dùng khái niệm “heart brain” — có thể hiểu nôm na là mạng lưới thần kinh nội tại của tim — để nói rằng tim giao tiếp hai chiều với não và các cơ quan khác. Điều này giúp giải thích vì sao tim có liên quan chặt chẽ đến cảm xúc, căng thẳng và trạng thái cơ thể. Nhưng từ đó suy ra rằng tim lưu trữ ký ức cá nhân như não là một bước nhảy lớn mà bằng chứng hiện nay chưa chứng minh được.
Nói cách khác: trái tim có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của bạn, nhưng điều đó không đồng nghĩa trái tim “giữ” lại các ký ức về cuộc đời bạn.
Bài “Beyond the Pump” lập luận rằng có thể tồn tại một dạng “ký ức của tim” và nêu các cơ chế giả định như trí nhớ tế bào, biến đổi biểu sinh hoặc tương tác năng lượng. Tuy nhiên, đây là một bài tường thuật/tổng quan mang tính diễn giải, đề xuất cơ chế chứ chưa chứng minh dứt khoát rằng ký ức cá nhân được lưu trong tim và chuyển sang người nhận ghép.
Một bài khác được lập chỉ mục trên PubMed và đăng ở Medical Hypotheses bàn về “trí nhớ tế bào” sau ghép tim, bao gồm các thay đổi về sở thích, cảm xúc, bản sắc và ký ức được cho là liên quan đến người hiến. Nhưng Medical Hypotheses là nơi dành cho các ý tưởng giả thuyết; vì vậy bản thân bài viết không thể được xem là bằng chứng mạnh cho hiện tượng này.
Quan điểm chính thống của khoa học thần kinh vẫn là: ký ức cá nhân được lưu trữ và tái dựng bởi các mạng lưới trong não, không phải bởi trái tim.
Vì vậy, cách nói chính xác nhất hiện nay là: trái tim có thể ảnh hưởng đến cảm xúc và trạng thái não–cơ thể, nhưng chưa có đủ bằng chứng đáng tin cậy cho thấy trái tim chứa ký ức cá nhân có thể truyền từ người hiến sang người nhận.