Tuy nhiên, Ternus không thể đơn giản yêu cầu Apple “chạy nhanh hơn”. Quy mô của công ty khiến mọi danh mục sản phẩm mới đều tốn kém để nghiên cứu, sản xuất, phân phối và hỗ trợ trên toàn cầu. Một sản phẩm hoạt động tốt về mặt kỹ thuật nhưng không đạt tiêu chuẩn chất lượng và quy mô của Apple vẫn có thể trở thành thất bại chiến lược.
Bank of America cho rằng phần lớn hoạt động kinh doanh cốt lõi của Apple có thể vẫn nguyên vẹn, trong khi công ty tìm cách tạo ra nhiều bất ngờ công nghệ hơn dưới thời Ternus. Ngân hàng này duy trì khuyến nghị “Mua” và giá mục tiêu 380 USD, đồng thời nhận thấy tiềm năng tăng trưởng từ AI trên thiết bị và các sản phẩm, thị trường mới.
Nhận định đó gợi ý một sự gia tăng có chọn lọc về mức độ chấp nhận rủi ro, thay vì mở rộng chi tiêu thiếu kiểm soát. Apple có thể theo đuổi một số khoản đầu tư dài hạn như:
Các danh mục này đã xuất hiện trong những thông tin bàn về lộ trình tiềm năng của Ternus, nhưng hiện vẫn chỉ là khả năng, chưa phải những sản phẩm hay mảng kinh doanh được Apple xác nhận.
Kỷ luật quan trọng nhất sẽ là biết khi nào nên dừng. Lợi thế truyền thống của Apple nằm ở khả năng kết hợp phần cứng, phần mềm, chip, dịch vụ và hệ thống phân phối. Những thiết bị mới không củng cố được các mối liên kết đó có thể trở thành các thử nghiệm độc lập tốn kém, thay vì một nền tảng mới cho cả hệ sinh thái.
Một chiến lược sản phẩm tham vọng hơn nhiều khả năng đòi hỏi Apple tăng chi cho nghiên cứu và phát triển, đầu tư thêm vào hạ tầng liên quan đến AI và thực hiện các thương vụ mua lại có mục tiêu. Một số nhà phân tích được các báo cáo dẫn lại dự đoán Ternus sẽ theo đuổi mức chi R&D, chi đầu tư vốn và quy mô thương vụ mua lại cao hơn.
Những khoản đầu tư này có thể gây sức ép lên khả năng chuyển lợi nhuận thành dòng tiền tự do hoặc làm giảm biên lợi nhuận trong ngắn hạn. Nhưng câu hỏi quan trọng không chỉ là Apple có chi nhiều hơn hay không. Vấn đề là số tiền đó có tạo ra hiệu ứng kéo theo trong hệ sinh thái hay không: thúc đẩy người dùng nâng cấp thiết bị, mua phụ kiện, sử dụng Services và tiếp tục gắn bó với nền tảng.
Mô hình hoàn vốn cho cổ đông cũng là một giới hạn đáng kể. Ternus sẽ phải chứng minh rằng các khoản đầu tư mới có thể song hành với mức lợi ích mà nhà đầu tư đã quen kỳ vọng. Nếu chi phí tăng nhưng các danh mục mới vẫn chỉ phục vụ một nhóm nhỏ, Phố Wall có thể xem đây là sự đánh đổi biên lợi nhuận, chứ chưa phải chiến lược tăng trưởng.
Lợi thế tiềm năng lớn nhất của Apple trong AI là khả năng tích hợp. Công ty kiểm soát chip, hệ điều hành, thiết kế phần cứng, kênh bán lẻ, phân phối và phần lớn trải nghiệm người dùng. Điều đó mở ra hướng biến AI thành một tính năng hữu ích trực tiếp trên thiết bị, thay vì chỉ là chatbot hoặc dịch vụ đám mây độc lập.
Nhưng kiểm soát toàn bộ chuỗi công nghệ không đồng nghĩa với việc dẫn đầu AI. Apple vẫn phải cải thiện tính hữu dụng, tốc độ và độ tin cậy của các sản phẩm AI. Công ty cũng cần khiến lợi ích đó trở nên dễ nhận thấy với khách hàng, trong khi vẫn bảo vệ định vị về quyền riêng tư vốn là một điểm khác biệt của nền tảng.
Vì vậy, câu hỏi quan trọng nhất dành cho Ternus không phải là Apple có bổ sung thêm tính năng AI hay không. Đó là liệu AI có khiến phần cứng Apple hữu ích hơn một cách rõ rệt, hoặc tạo ra một giao diện mới đủ hấp dẫn để người dùng mua và sử dụng mỗi ngày hay không.
Các danh mục mới sẽ không thể thay thế hoạt động kinh doanh hiện tại của Apple trong một sớm một chiều. Công ty vẫn phụ thuộc vào phần cứng cao cấp, lượng thiết bị đang lưu hành, khả năng kiếm tiền từ Services và chính sách hoàn vốn cho cổ đông. Đây là nền tảng tài chính giúp Apple có thể thử nghiệm trong kỷ nguyên Ternus.
Những rủi ro đối với nền tảng này gồm sức ép lên mức hoa hồng của App Store, các hạn chế pháp lý rộng hơn và tốc độ tăng trưởng Services chậm lại. Đây là những vấn đề đặc biệt quan trọng vì Services là một bộ phận có biên lợi nhuận cao trong mô hình kinh tế của Apple. Lộ trình phần cứng hấp dẫn hơn sẽ không đủ để bù đắp hoàn toàn nếu động cơ kiếm tiền của nền tảng suy yếu.
Do đó, kịch bản cơ sở không phải là “Apple cũ đối đầu Apple mới”. Đúng hơn, đây là nỗ lực bảo vệ hệ thống sinh lời mà Cook xây dựng, rồi dùng hệ thống đó để tài trợ và phân phối thế hệ sản phẩm tiếp theo.
Trong ngắn hạn, tính liên tục trong ban lãnh đạo và hệ sinh thái thiết bị đã được thiết lập vững chắc sẽ giúp hạn chế gián đoạn vận hành. Doanh thu quý gần nhất được báo cáo của Apple đạt 109,42 tỷ USD, tăng 16% so với cùng kỳ năm trước. Đà tăng này cho Ternus thêm thời gian đầu tư, thay vì bị buộc phải lập tức thực hiện một kế hoạch giải cứu.
Triển vọng tài chính dài hạn khó đoán hơn. Với quy mô hiện tại, Apple ngày càng khó lặp lại tốc độ tăng trưởng lịch sử nếu không có một hoặc nhiều yếu tố sau:
Nhà đầu tư có thể phải chuẩn bị cho biến động lớn hơn quanh các vấn đề như khả năng triển khai sản phẩm, bằng chứng về hiệu quả AI, mức đầu tư, biên lợi nhuận gộp và quy định pháp lý. Một cuộc chuyển giao thành công sẽ cho thấy Apple có thể chi nhiều hơn mà vẫn giữ kỷ luật kinh tế. Ngược lại, công ty có thể phải gánh chi phí cao hơn cùng những sản phẩm đắt đỏ nhưng không đạt quy mô đáng kể.
Chu kỳ iPhone 18 Pro có thể là một phép thử ban đầu đối với mô hình vận hành của Ternus, dù phần lớn sản phẩm có thể đã được phát triển trước khi ông chính thức trở thành CEO. Các tín hiệu cần theo dõi gồm mức độ khác biệt của phần cứng, tính hữu ích của AI, nhu cầu của khách hàng và khả năng kiểm soát chi phí linh kiện.
Quan điểm của các nhà phân tích đang không đồng nhất. Jeff Pu, nhà phân tích của GF Securities, được đưa tin đã hạ xếp hạng Apple xuống “Nắm giữ” do dự đoán iPhone 18 Pro có thể tăng giá đáng kể vì chi phí linh kiện cao hơn.
Trong khi đó, Jefferies hạ Apple xuống “Kém hiệu quả”, với các lý do gồm vấn đề chuỗi cung ứng, chi phí bộ nhớ tăng, tiến bộ AI hạn chế và thông tin về một mẫu iPhone toàn bằng kính.
Những báo cáo này chưa đủ để kết luận chiến lược của Ternus sẽ thất bại. Nhưng chúng cho thấy biên độ sai lầm của Apple rất hẹp: công ty cần đổi mới đủ rõ ràng, đồng thời phải triển khai đổi mới mà không khiến các mẫu flagship trở nên quá đắt hoặc làm suy yếu nhu cầu.
Kịch bản tích cực là Ternus kết hợp các thế mạnh hiện có của Apple với một chu kỳ đổi mới nhanh hơn, thiên về phần cứng hơn. Cook duy trì tính liên tục về thể chế trong vai trò chủ tịch điều hành, còn Ternus biến lợi thế về chip, phần mềm và phân phối thành các thiết bị AI hữu ích cùng những danh mục sản phẩm mới.
Kịch bản tiêu cực là Apple tăng chi R&D và đầu tư vốn nhưng vẫn không tìm được nền tảng AI đủ khác biệt. Services tăng trưởng chậm lại, áp lực pháp lý gia tăng, sản phẩm chủ lực đắt hơn và các thiết bị mới chỉ dừng ở thị trường ngách. Khi đó, Ternus sẽ tiếp nhận chi phí của một chiến lược tham vọng hơn nhưng không có mức tăng trưởng tương xứng.
Cuộc chuyển giao này nên được nhìn nhận như một bài kiểm tra về khả năng cân bằng. Ternus không cần phá bỏ mô hình của Cook. Ông cần chứng minh rằng Apple có thể bảo vệ tính kinh tế của hệ sinh thái, đồng thời một lần nữa tạo ra những sản phẩm khiến người dùng cảm thấy chúng thực sự mới mẻ.