Vốn hóa thị trường của Apple cũng tăng từ khoảng 350 tỷ USD khi Cook tiếp quản lên khoảng 4.000 tỷ USD trong những đánh giá về nhiệm kỳ của ông. Quy mô gia tăng này cho thấy Cook đã chuyển hóa hiệu quả những lợi thế sẵn có của Apple thành một nền tảng tài chính và thương mại lớn hơn rất nhiều.
Lập luận mạnh nhất để đánh giá cao Cook là ông giúp Apple bớt phụ thuộc vào thành công của từng đợt ra mắt sản phẩm. Trong quý tài chính gần nhất kết thúc vào tháng 6, Apple đạt doanh thu kỷ lục 109,4 tỷ USD, tăng 16% so với cùng kỳ năm trước. Doanh thu dịch vụ đạt kỷ lục quý tháng 6 khoảng 30,7 tỷ USD, trong khi số thiết bị đang hoạt động trong hệ sinh thái vượt 2,5 tỷ chiếc.
Cần diễn đạt chính xác: 109,4 tỷ USD là tổng doanh thu quý của Apple, không phải doanh thu dịch vụ riêng lẻ. Điểm chiến lược quan trọng nằm ở mối liên hệ giữa các con số này. Một cơ sở thiết bị khổng lồ tạo ra cơ hội bán dịch vụ trả phí, sản phẩm nâng cấp, phụ kiện và duy trì tương tác lâu dài với khách hàng.
Đó là nền tảng kinh tế phía sau nhận định của Jim Cramer rằng Cook đã xây dựng “doanh nghiệp dựa trên người tiêu dùng vĩ đại nhất lịch sử”. Đây là một quan điểm, không phải bảng xếp hạng khách quan, nhưng nó phản ánh một khác biệt có thật: Apple ngày càng vận hành như một nền tảng tiêu dùng với doanh thu định kỳ, thay vì chỉ là một nhà sản xuất phần cứng truyền thống.
Cook cũng làm được điều đó mà không cố gắng trở thành một Steve Jobs thứ hai. Các phân tích về quá trình chuyển giao cho rằng sản phẩm dưới thời Cook thường mang tính tiến hóa hơn là cách mạng, nhưng Apple vẫn trở thành một công ty lớn hơn và có giá trị cao hơn rất nhiều.
Một CEO không chỉ nên được đánh giá qua những tài sản tích lũy trong nhiệm kỳ, mà còn qua những rủi ro được chuyển giao cho người kế nhiệm. Với Apple, ba vấn đề chưa được giải quyết nổi bật nhất là Trung Quốc, AI và chuỗi cung ứng linh kiện.
CEO tiếp theo của Apple sẽ phải điều hành công ty trong bối cảnh căng thẳng giữa Washington và Bắc Kinh, cạnh tranh ngày càng gay gắt từ các thương hiệu Trung Quốc và những quyết định khó khăn về địa điểm tìm nguồn linh kiện quan trọng. Reuters mô tả thách thức của Ternus bao gồm việc ứng phó với cạnh tranh gia tăng và tích hợp AI vào sản phẩm Apple; các bài đưa tin khác cũng nhấn mạnh tầm quan trọng lâu dài của kinh nghiệm về chuỗi cung ứng và địa chính trị mà Cook sở hữu.
Tranh cãi quanh chip nhớ cho thấy rõ thế tiến thoái lưỡng nan này. Apple được cho là đã cân nhắc nhà cung cấp Trung Quốc ChangXin Memory Technologies, viết tắt là CXMT, để tìm thêm nguồn cung trong bối cảnh thiếu hụt toàn cầu. Các quan chức Mỹ phản đối việc những tập đoàn lớn của nước này mua chip nhớ từ Trung Quốc.
Đây không đơn giản là câu chuyện tìm nhà cung cấp có giá thấp nhất. Apple cần đủ linh kiện để đáp ứng nhu cầu, nhưng việc chuyển sang dùng chip nhớ Trung Quốc có thể kéo theo các rắc rối về quy định và địa chính trị. Đa dạng hóa nguồn cung có thể giúp chuỗi cung ứng bền bỉ hơn ở một khía cạnh, đồng thời làm gia tăng rủi ro chính trị ở khía cạnh khác.
Khả năng tích hợp phần cứng - phần mềm, định vị bảo mật và cách tiếp cận đề cao trải nghiệm đơn giản từng là những lợi thế lớn của Apple. AI khiến cả ba yếu tố này trở nên phức tạp hơn.
Apple phải biến AI thành công cụ thực sự hữu ích trên thiết bị và dịch vụ, đồng thời xử lý các yêu cầu về dữ liệu, năng lực tính toán, đối tác và hạ tầng mà công nghệ AI hiện đại đòi hỏi.
Đó là lý do việc bổ nhiệm Ternus không chỉ là một cuộc chuyển giao thông thường. Apple đang đặt cược vào một lãnh đạo phần cứng lâu năm trong lúc cố gắng bắt kịp một thị trường bị AI định hình lại, lĩnh vực mà các bài đưa tin cho rằng công ty đã chậm chân.
Thách thức không chỉ là thêm một chatbot hay đưa ra những tham vọng AI rộng lớn. Apple phải cho người dùng thấy vì sao AI có thể hiện diện một cách tự nhiên trong iPhone, Mac, thiết bị đeo và các dịch vụ của hãng, đồng thời vẫn bảo toàn sự tin cậy và dễ sử dụng vốn là dấu ấn của Apple.
Danh tiếng của Cook về khả năng điều phối chuỗi cung ứng hoàn toàn có cơ sở và là phần trung tâm trong di sản của ông. Tuy nhiên, tình trạng khan hiếm chip nhớ hiện nay cho thấy ngay cả quy mô của Apple cũng không thể xóa bỏ những hạn chế mang tính cấu trúc.
Nhu cầu từ các trung tâm dữ liệu AI đã siết chặt thị trường chip nhớ, đẩy giá tăng mạnh. Apple cảnh báo chi phí bộ nhớ cao hơn và nguồn cung bị hạn chế có thể gây áp lực lên sản phẩm cũng như biên lợi nhuận.
Các bằng chứng cho thấy đây là một vấn đề nguồn cung nghiêm trọng. Những mô tả kịch tính hơn, chẳng hạn gọi mức tăng giá là “một lần trong thế kỷ”, nên được xem là ngôn ngữ cường điệu nếu chưa có dữ liệu độc lập xác nhận. Bài học bền vững đơn giản hơn: sức mua khổng lồ là lợi thế của Apple, nhưng không đảm bảo công ty luôn được ưu tiên khi các doanh nghiệp xây dựng hạ tầng AI cùng tranh giành những linh kiện tương tự.
Kết quả gần đây của Apple rất mạnh, song nhà đầu tư vẫn lo ngại về triển vọng tăng trưởng chậm lại, chi phí linh kiện, Trung Quốc và lộ trình AI của công ty. Tăng trưởng dịch vụ cũng thấp hơn kỳ vọng của một số nhà phân tích, trong khi doanh thu tại khu vực Trung Quốc Đại lục không đạt dự báo trong các bài đưa tin về quý này.
Giá cổ phiếu giảm hay một lần hạ xếp hạng từ chuyên gia phân tích là tín hiệu thị trường, không phải bằng chứng cho thấy chiến lược của Cook đã thất bại. Điều nhà đầu tư đang đặt ra là câu hỏi hướng tới tương lai: liệu quy mô hiện tại của Apple có thể tạo thêm một động lực tăng trưởng lớn nữa hay không?
Câu hỏi đó hoàn toàn có thể tồn tại song song với đánh giá tích cực về nhiệm kỳ của Cook. Apple có thể là một doanh nghiệp thành công đặc biệt, nhưng vẫn gặp vấn đề về định giá nếu tăng trưởng tương lai không đủ để đáp ứng những kỳ vọng đã được phản ánh trong giá cổ phiếu.
Ternus kế thừa sự liên tục về tổ chức: ông đã có 25 năm làm việc tại Apple và đang đứng đầu bộ phận kỹ thuật phần cứng, trong khi Cook vẫn tham gia với tư cách chủ tịch điều hành. Cách sắp xếp này có thể giảm rủi ro chuyển giao, đặc biệt trong các vấn đề chính sách và quan hệ thể chế.
Nhưng nó cũng tạo ra một bài kiểm tra về quyền lực lãnh đạo. Ternus cần có thẩm quyền rõ ràng đối với hoạt động hằng ngày, thay vì trở thành một CEO tạm quyền luôn bị đặt trong cái bóng của Cook.
Năm câu hỏi thực tế sau đây sẽ định hình cách đánh giá nhiệm kỳ của ông:
Tim Cook không cần trở thành một Steve Jobs khác. Thành tựu của ông thuộc về một hướng khác: ông khiến Apple lớn hơn, giàu hơn, mạnh hơn về vận hành và gắn kết sâu hơn với đời sống hằng ngày của khách hàng.
Mức tăng khoảng 1.900% của cổ phiếu, quy mô doanh thu quý kỷ lục và hệ sinh thái hơn 2 tỷ thiết bị đang hoạt động khiến “thành công mang tính lịch sử” là một mô tả phù hợp. Nhưng Cook rời ghế CEO khi những rủi ro quan trọng nhất đối với tương lai Apple vẫn còn đó: Trung Quốc, sự tập trung của chuỗi cung ứng, khả năng tiếp cận chip nhớ và quá trình chuyển sang AI.
Phán quyết công bằng nhất vì thế là: Cook là một nhà quản trị xuất sắc và một nhà điều hành có khả năng biến đổi Apple. Liệu Apple có trở thành một doanh nghiệp bền vững tương tự trong kỷ nguyên AI hay không sẽ là phép thử quyết định đối với nhiệm kỳ của John Ternus.