Trước khi xảy ra cú sốc địa chính trị, ngành sản xuất ASEAN đang tăng trưởng rất mạnh. Chỉ số PMI sản xuất khu vực đạt mức kỷ lục 53,8 vào tháng 2/2026, phản ánh nhu cầu đơn hàng và sản lượng tăng nhanh.
Nhưng trong các tháng sau đó, đà tăng bắt đầu yếu đi. Theo khảo sát của S&P Global, ngành sản xuất ASEAN ghi nhận một số xu hướng đáng chú ý:
Thị trường lao động trong ngành sản xuất cũng có dấu hiệu chững lại. Các khảo sát PMI gần đây cho thấy tăng trưởng việc làm chỉ ở mức rất nhẹ (marginal), phản ánh sự thận trọng của doanh nghiệp trong việc tuyển dụng mới.
Dữ liệu PMI theo từng quốc gia cho thấy mức giảm mạnh nhất xảy ra ở Indonesia và Việt Nam.
Dù cả hai vẫn trên ngưỡng 50 (tức là ngành sản xuất vẫn tăng trưởng), mức giảm này cho thấy tốc độ mở rộng của các nhà máy đã chậm lại đáng kể.
Một số yếu tố chính đứng sau sự suy yếu này gồm:
Điều này đặc biệt ảnh hưởng tới các quốc gia có ngành sản xuất xuất khẩu lớn như Việt Nam và Indonesia, nơi các ngành điện tử, dệt may và hàng công nghiệp phụ thuộc mạnh vào năng lượng và logistics quốc tế.
So với hai nước trên, triển vọng sản xuất của Malaysia được đánh giá ổn định hơn.
Một phần nguyên nhân là nền kinh tế Malaysia có cơ cấu xuất khẩu đa dạng và đang hưởng lợi từ chu kỳ tăng trưởng của ngành điện tử và bán dẫn. Ngoài ra, giá năng lượng toàn cầu tăng cũng có thể mang lại lợi ích nhất định cho nước này thông qua doanh thu LNG.
Do đó, dù Malaysia cũng chịu gián đoạn nguồn cung liên quan đến Hormuz, nền kinh tế nhìn chung vẫn thể hiện khả năng chống chịu tốt hơn so với một số nước ASEAN khác.
Tác động của cú sốc năng lượng không chỉ giới hạn ở ngành sản xuất mà còn lan rộng sang triển vọng kinh tế toàn khu vực.
Ngân hàng Thế giới dự báo tăng trưởng của khu vực Đông Á và Thái Bình Dương đang phát triển sẽ giảm xuống 4,2% trong năm 2026, từ mức 5,0% năm 2025, trong đó giá năng lượng cao và bất ổn toàn cầu do xung đột Trung Đông là một yếu tố quan trọng.
Một số tổ chức tài chính cũng đã điều chỉnh giảm triển vọng của ASEAN. Chẳng hạn, dự báo tăng trưởng của nhóm ASEAN‑6 được hạ xuống khoảng 4,5% cho năm 2026, phản ánh tác động của cú sốc năng lượng và rủi ro địa chính trị.
Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) cũng cảnh báo rằng nếu căng thẳng kéo dài, tăng trưởng của châu Á đang phát triển có thể giảm đáng kể trong các kịch bản xấu hơn.
Dù đối mặt nhiều áp lực, ngành sản xuất Đông Nam Á vẫn chưa rơi vào suy giảm trên diện rộng. Một trong những lý do chính là chu kỳ tăng trưởng mạnh của ngành điện tử.
Nhu cầu toàn cầu đối với máy móc điện, bán dẫn và thiết bị điện tử — đặc biệt liên quan đến hạ tầng AI và thiết bị số — vẫn đang tăng nhanh. Điều này giúp duy trì đơn hàng xuất khẩu cho nhiều quốc gia ASEAN.
Sức mạnh của xuất khẩu điện tử, đặc biệt tại Malaysia và Việt Nam, đang đóng vai trò như một “tấm đệm” giúp ngành sản xuất khu vực chống lại cú sốc chi phí năng lượng.
Khủng hoảng eo biển Hormuz chưa khiến ngành sản xuất Đông Nam Á sụp đổ, nhưng rõ ràng đã làm suy yếu động lực tăng trưởng của khu vực.
Những tác động chính hiện nay gồm:
Indonesia và Việt Nam đang chứng kiến mức giảm PMI rõ rệt nhất, trong khi Malaysia cho thấy khả năng chống chịu tốt hơn nhờ cơ cấu xuất khẩu đa dạng và nguồn thu năng lượng. Trong bối cảnh đó, nhu cầu điện tử toàn cầu vẫn là yếu tố then chốt giúp ngành sản xuất ASEAN tiếp tục tăng trưởng — dù trong điều kiện ngày càng khó khăn hơn.
Comments
0 comments