Vai trò của Thổ Nhĩ Kỳ là một nhà bảo trợ tích cực, không phải một chủ nhà trung lập. Tờ Yetkin Report đã mô tả khoảnh khắc này là "nền ngoại giao phản chiến của Thổ Nhĩ Kỳ" khi tập hợp các nhà lãnh đạo của hai quốc gia bị chiến tranh tàn phá, với sự hiện diện vật lý của Ngoại trưởng Fidan trong phòng họp như một người bảo lãnh cho liên minh mới . Biểu tượng này càng được củng cố chỉ một ngày trước đó, khi ông Zelensky và ông Erdoğan tổ chức hội đàm tại Istanbul, thảo luận về chuyên môn máy bay không người lái, chuyển giao công nghệ và thậm chí là cơ sở hạ tầng khí đốt chung
. Như một bài phân tích đã nhận định, "Ukraine đang kiếm tiền từ năng lực chiến trường; còn Thổ Nhĩ Kỳ là hành lang để năng lực đó tiến vào Trung Đông mới"
.
Sự tan rã này không hề đột ngột – nó đã được xây dựng kể từ khi cuộc xâm lược toàn diện của Nga vào Ukraine phơi bày những giới hạn về sức mạnh của Moscow. Trong nhiều năm, mối quan hệ Nga-Thổ Nhĩ Kỳ nghiêng về phía Nga, khi ông Putin tìm cách gia tăng sự phụ thuộc chiến lược của Ankara . Nhưng phương trình đó bắt đầu thay đổi khi đà tiến quân trên chiến trường của Nga chững lại. Thổ Nhĩ Kỳ giờ đây có tiềm năng nổi lên như cường quốc hải quân chính ở Biển Đen, và mối quan hệ song phương không còn nghiêng hẳn về Moscow nữa
.
Lịch trình chính trị nội bộ của ông Erdoğan cũng đóng một vai trò quan trọng. Sau khi đảm bảo được một nhiệm kỳ mới, ông đã tận dụng không gian chính trị để hàn gắn quan hệ với các nước phương Tây sau nhiều năm căng thẳng, đặt ra câu hỏi về độ bền vững của mối quan hệ thân tình với ông Putin . Phân tích của bà Tol cho thấy chủ nghĩa thực dụng địa chính trị – chứ không phải một sự chuyển đổi ý thức hệ – mới là động lực thúc đẩy sự tái định hướng của Ankara. Ông Erdoğan đã tận dụng giá trị chiến lược của Thổ Nhĩ Kỳ để tái tương tác với các thủ đô phương Tây, ngay cả khi phải đối mặt với các vụ bắt giữ hàng loạt, đàn áp phe đối lập và một nền kinh tế ốm yếu trong nước
.
Sự rạn nứt vẫn chưa hoàn toàn triệt để. Ankara tiếp tục đàm phán các thỏa thuận khí đốt tự nhiên với Moscow, duy trì một hàng rào phòng hộ thực dụng về mặt năng lượng . Tuy nhiên, sự hợp tác đó giờ đây trông giống như một ngoại lệ hơn là nền tảng của một liên minh rộng lớn hơn. Bà Tol mô tả đường lối của ông Erdoğan là một sự chuyển hướng ủng hộ Ukraine một cách dứt khoát, chứ không phải là một sự dao động tạm thời
.
Sự bảo trợ của Thổ Nhĩ Kỳ giúp Ukraine tiếp cận các thủ đô Ả Rập quan trọng và Syria thời hậu chiến mà tự thân Kyiv không thể làm được. Bằng cách định vị Kyiv như một đối tác an ninh và bên liên quan trong công cuộc tái thiết, Ankara đang chủ động phá vỡ thế độc quyền lâu đời của Nga về các mối quan hệ quân sự tại vùng Levant . Hội nghị thượng đỉnh Damascus tháng 4 năm 2026 còn có sự tham gia của các lãnh đạo quốc phòng và tình báo Syria, cho thấy rõ rằng hợp tác an ninh đang được thảo luận không chỉ mang tính biểu tượng
.
Đối với Ukraine, phần thưởng là chiều sâu chiến lược: một mặt trận mới, nơi chuyên môn quân sự dày công gây dựng của họ có giá trị, và nơi họ có thể xây dựng các liên minh làm phức tạp hóa các tính toán khu vực của Moscow. Đối với Thổ Nhĩ Kỳ, lợi ích thu được là một vai trò định hình trật tự khu vực rộng lớn hơn. Như một nhà phân tích lưu ý, với việc Iran đã suy yếu và sự chú ý của Nga dồn vào Ukraine, Ankara đang chủ động trả lời câu hỏi "ai sẽ là người viết nên tấm bản đồ mới cho Trung Đông” . Tóm lại, phán quyết của bà Tol là dứt khoát: một “khoảnh khắc lớn” đã đến. Ông Erdoğan đã chọn Ukraine thay vì Nga, và ông Putin đã mất đi một đối tác từng đáng tin cậy, người giờ đây đóng vai trò là bệ phóng chính cho sự mở rộng của Ukraine ở Trung Đông
.