Điều này cho phép các tua‑bin hoạt động ngay lập tức để cung cấp điện, trong khi tránh nhiều bước cấp phép nghiêm ngặt vốn áp dụng cho các nhà máy điện chạy khí đốt cố định.
Theo các báo cáo, xAI đã vận hành khoảng 46 tua‑bin khí tự nhiên tại địa điểm ở Southaven. Chúng được dùng để cấp điện cho các cơ sở điện toán AI lớn, bao gồm hạ tầng liên quan đến hệ thống Colossus của công ty gần Memphis.
Tình trạng giấy phép của các tua‑bin khá phức tạp:
Một số báo cáo cho biết chỉ khoảng 15 tua‑bin có giấy phép, trong khi tổng số thiết bị đã lên tới khoảng 46, tạo ra khoảng trống pháp lý gây tranh cãi.
Các tổ chức dân quyền và môi trường cho rằng việc gọi các tua‑bin này là “di động” không phản ánh cách chúng thực sự được sử dụng.
NAACP (Hiệp hội Quốc gia vì sự Tiến bộ của Người da màu), cùng với Southern Environmental Law Center (SELC) và Earthjustice, lập luận rằng các tua‑bin được lắp đặt cùng nhau để cung cấp điện lâu dài cho một trung tâm dữ liệu cố định. Theo họ, điều đó khiến cơ sở này trở thành một “nhà máy điện trên thực tế” (de facto power plant).
Nếu được xem là nguồn phát thải cố định, cơ sở này phải tuân theo Đạo luật Không khí Sạch của Mỹ (Clean Air Act), vốn thường yêu cầu giấy phép trước khi xây dựng và các biện pháp kiểm soát khí thải.
Các luật sư môi trường nhấn mạnh rằng luật liên bang đánh giá cách thiết bị hoạt động trong thực tế, chứ không chỉ dựa vào việc chúng có bánh xe hay được đặt trên rơ‑moóc.
Năm 2026, NAACP đã đệ đơn kiện xAI và công ty con MZX Tech, cáo buộc doanh nghiệp này vận hành trái phép hàng chục tua‑bin khí chưa được cấp phép để cấp điện cho hạ tầng trung tâm dữ liệu của mình.
Tổ chức này cũng yêu cầu tòa án liên bang ban hành lệnh khẩn cấp để tạm dừng hoạt động của các tua‑bin trong khi vụ kiện được xem xét, cho rằng chúng gây ô nhiễm không khí và ảnh hưởng đến cộng đồng xung quanh.
Tranh chấp pháp lý có thể xoay quanh câu hỏi then chốt: liệu cách Mississippi phân loại các tua‑bin là thiết bị di động có phù hợp với các yêu cầu của luật môi trường liên bang hay không.
Các nhóm cộng đồng địa phương cho rằng việc đốt khí tự nhiên trong nhiều tua‑bin cùng lúc có thể làm xấu đi chất lượng không khí trong khu vực.
Họ đặc biệt lo ngại về các chất ô nhiễm thường phát sinh từ tua‑bin khí như nitơ oxit (NOx) và các hợp chất khác có thể ảnh hưởng đến sức khỏe nếu tích tụ trong môi trường.
Ngoài ra, người dân gần cơ sở cũng phản ánh về tiếng ồn và quy mô hoạt động công nghiệp ngày càng lớn gần khu dân cư.
Vụ việc tại Mississippi phản ánh một xu hướng rộng hơn trong ngành công nghệ: các hệ thống AI cần lượng điện khổng lồ. Khi lưới điện địa phương không đủ công suất, một số công ty đã lựa chọn giải pháp tự sản xuất điện ngay tại trung tâm dữ liệu.
Tại Mississippi, các cơ quan quản lý đã cấp phép cho một nhà máy điện tua‑bin khí quy mô lớn hơn—khoảng 41 tua‑bin—để phục vụ các trung tâm dữ liệu của xAI, dù quyết định này vẫn vấp phải phản đối từ các nhóm môi trường.
Kết quả của vụ kiện hiện tại có thể tạo tiền lệ quan trọng: nó sẽ quyết định liệu các trung tâm dữ liệu AI ở Mỹ có thể dựa vào các hệ thống phát điện “tạm thời” như vậy hay buộc phải tuân theo quy trình cấp phép nghiêm ngặt giống các nhà máy điện truyền thống.
Comments
0 comments