Sự khác biệt về thứ tự ưu tiên này tạo ra bế tắc ngoại giao rõ rệt:
Ngoài ra, nhiều vấn đề then chốt vẫn chưa được giải quyết, bao gồm số phận kho uranium làm giàu của Iran và quyền tiếp cận các nguồn tài sản bị đóng băng ở nước ngoài.
Vì vậy, các vòng đàm phán thường sụp đổ trước khi đạt được một thỏa thuận toàn diện.
Eo biển Hormuz là tuyến vận chuyển năng lượng quan trọng nhất thế giới. Khoảng 1/5 lượng dầu và khí tự nhiên hóa lỏng toàn cầu thường đi qua vùng nước hẹp này.
Khi tuyến đường bị gián đoạn, tác động lập tức lan ra toàn bộ thị trường năng lượng quốc tế.
Theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA), các quốc gia sản xuất dầu ở vùng Vịnh đã phải tạm ngừng khoảng 7,5 triệu thùng dầu mỗi ngày do rủi ro an ninh và khó khăn vận chuyển.
Các chuyên gia năng lượng cảnh báo rằng ngay cả khi đạt được lệnh ngừng bắn, việc khôi phục hoàn toàn hoạt động vận tải cũng có thể mất nhiều tháng vì vấn đề bảo hiểm tàu chở dầu, rủi ro an ninh và chuỗi logistics bị gián đoạn.
Do đó, Hormuz không chỉ là mặt trận quân sự mà còn là điểm gây sức ép kinh tế mạnh mẽ trong các cuộc thương lượng.
Thị trường năng lượng phản ứng gần như ngay lập tức trước những bất ổn.
Giá dầu Brent đã vượt khoảng 107 USD mỗi thùng khi hy vọng về một thỏa thuận ngoại giao nhanh chóng dần tan biến và các nhà giao dịch dự đoán nguồn cung sẽ tiếp tục bị gián đoạn.
Ba yếu tố chính đang đẩy giá dầu tăng:
Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) cảnh báo rằng cuộc xung đột này có thể trở thành một trong những cú gián đoạn nguồn cung lớn nhất trong nhiều thập kỷ, với tác động lan sang lạm phát, chi phí nhiên liệu và tăng trưởng kinh tế toàn cầu.
Chiến lược của Washington chủ yếu dựa vào ba công cụ: đe dọa quân sự, trừng phạt kinh tế và phong tỏa.
Tuy nhiên, cách tiếp cận này gặp một trở ngại mang tính cấu trúc.
Iran sở hữu một công cụ bất đối xứng có thể tác động trực tiếp đến nền kinh tế toàn cầu: khả năng gây gián đoạn tại eo biển Hormuz. Khi chi phí kinh tế toàn cầu tăng lên—bao gồm cả đối với các nền kinh tế phương Tây—áp lực của Mỹ trở nên kém hiệu quả hơn.
Nếu Washington tăng cường leo thang quân sự, rủi ro gây thêm cú sốc dầu mỏ sẽ tăng. Nhưng nếu nhượng bộ, Tehran có thể tuyên bố rằng chiến lược “kháng cự” đã buộc Mỹ phải thay đổi lập trường.
Chính sự giằng co này khiến chiến lược ép buộc khó đạt được kết quả rõ ràng.
Giữa lúc chiến sự tiếp diễn, Iran đã quyết định mở cửa trở lại thị trường chứng khoán sau khi tạm dừng giao dịch trong thời chiến.
Động thái này được xem như một tín hiệu mang tính chính trị và kinh tế:
Tuy nhiên, việc mở cửa thị trường không có nghĩa nền kinh tế Iran đang khỏe mạnh. Các lệnh trừng phạt, rủi ro chiến tranh và gián đoạn thương mại vẫn gây áp lực lớn.
Dù vậy, đây là nỗ lực nhằm phát đi thông điệp ổn định nội bộ trong bối cảnh căng thẳng quốc tế vẫn chưa hạ nhiệt.
Cuộc xung đột hiện nay cho thấy một thực tế quan trọng của địa chính trị hiện đại: sức mạnh quân sự không phải lúc nào cũng mang lại kết quả chính trị nhanh chóng.
Iran không thể đánh bại Mỹ về quân sự, nhưng họ có thể khiến chi phí kinh tế toàn cầu tăng cao. Ngược lại, Mỹ có thể duy trì áp lực mạnh mẽ nhưng điều đó cũng làm thị trường năng lượng và kinh tế thế giới trở nên bất ổn.
Chừng nào eo biển Hormuz vẫn là quân bài mặc cả và các tranh chấp về chương trình hạt nhân chưa được giải quyết, cuộc đối đầu Mỹ–Iran nhiều khả năng sẽ tiếp tục mắc kẹt giữa hai trạng thái: leo thang căng thẳng và ngoại giao bế tắc—với cái giá ngày càng lớn cho toàn bộ nền kinh tế toàn cầu.
Comments
0 comments