Tùy trường hợp, chỉ thị cũng có thể được gửi đến các bên khác trong chuỗi phân phối, chẳng hạn nhà cung cấp dịch vụ truy cập internet hoặc dịch vụ phân phối ứng dụng. Nhờ đó, nạn nhân có thêm một con đường pháp lý bên cạnh quy trình báo cáo thông thường của nền tảng.
OSRA cũng nhằm tăng khả năng quy trách nhiệm. Các tài liệu lập pháp được cung cấp cho thấy luật có cơ chế hỗ trợ nạn nhân yêu cầu thông tin giúp xác định danh tính người bị cáo buộc gây hại, với điều kiện đáp ứng các yêu cầu của đạo luật.
Đạo luật Tội phạm Trực tuyến (OCHA) có mục tiêu khác với OSRA. Đây không chủ yếu là cơ chế để nạn nhân yêu cầu xử lý mọi bài đăng gây hại, mà là công cụ cho phép các sĩ quan được chỉ định can thiệp khi hoạt động trực tuyến có liên quan đến, hoặc đang chuẩn bị cho, một số hành vi phạm tội cụ thể.
OCHA cho phép ban hành chỉ thị đối với nhà cung cấp dịch vụ trực tuyến, tổ chức khác hoặc cá nhân khi có nghi ngờ hợp lý rằng hoạt động trực tuyến đang phục vụ một tội phạm thuộc phạm vi điều chỉnh của luật. Các nhóm tội phạm bao gồm những hành vi ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, hòa hợp xã hội và an toàn cá nhân, cùng một số nhóm khác.
Đối với lừa đảo và hoạt động mạng độc hại, luật đặt ra ngưỡng can thiệp thấp hơn vì các mối nguy này có thể lan rộng rất nhanh. Chỉ thị theo OCHA có thể hạn chế việc người dùng tiếp xúc với hoạt động phạm tội, yêu cầu cung cấp thông tin, hạn chế tài khoản hoặc vô hiệu hóa quyền truy cập vào nội dung trực tuyến. Luật cũng có cơ chế chặn truy cập và yêu cầu gỡ ứng dụng.
Vì vậy, OCHA phù hợp hơn với việc phá vỡ một hoạt động tội phạm trên mạng — chẳng hạn mạng lưới lừa đảo, website phạm tội hoặc nội dung được dùng để hỗ trợ phạm tội — thay vì giải quyết tranh chấp riêng giữa hai cá nhân.
Các sửa đổi đối với Đạo luật Phát thanh truyền hình trao cho Cơ quan Phát triển Truyền thông và Thông tin Singapore (IMDA) một vai trò riêng trong việc yêu cầu gỡ bỏ và chặn nội dung. IMDA có thể chỉ đạo các dịch vụ mạng xã hội vô hiệu hóa quyền truy cập của người dùng tại Singapore vào “nội dung đặc biệt nghiêm trọng”. Nhóm này gồm nội dung cổ súy hoặc hướng dẫn tự sát, tự gây thương tích, bạo lực thể chất hoặc tình dục, khủng bố; nội dung mô tả hành vi bóc lột tình dục trẻ em; nội dung gây rủi ro cho sức khỏe cộng đồng; hoặc có khả năng gây bất hòa về chủng tộc và tôn giáo.
Nếu dịch vụ không tuân thủ, IMDA có thể yêu cầu các nhà cung cấp dịch vụ truy cập internet chặn quyền truy cập từ Singapore. Cơ quan này từng sử dụng cơ chế trên đối với nội dung bóc lột tình dục trẻ em, yêu cầu một dịch vụ rà soát và gỡ một trang cùng một nhóm Facebook, đồng thời chỉ đạo các nhà cung cấp internet chặn một website liên quan.
Vi phạm chỉ thị chặn có thể bị phạt tối đa 20.000 SGD cho mỗi ngày hoặc một phần của ngày, với tổng mức phạt tối đa 500.000 SGD theo điều khoản lập pháp được trích dẫn.
Điểm khác biệt thực tế là: OSC phản ứng trước các báo cáo về hành vi gây hại trực tiếp đến nạn nhân, còn quyền hạn theo Đạo luật Phát thanh truyền hình của IMDA được dùng cho nội dung nghiêm trọng đến mức cần sự can thiệp của cơ quan quản lý để bảo vệ cộng đồng.
Bộ quy tắc thực hành về an toàn trực tuyến dành cho dịch vụ mạng xã hội có hiệu lực từ năm 2023 đối với các dịch vụ được chỉ định. Thay vì chỉ tập trung vào việc gỡ từng nội dung, bộ quy tắc yêu cầu nền tảng triển khai các biện pháp ở cấp hệ thống để giảm nguy cơ người dùng tiếp xúc với nội dung độc hại, cung cấp cơ chế báo cáo hiệu quả và dễ sử dụng, đồng thời tăng tính minh bạch và trách nhiệm giải trình.
An toàn trẻ em là một trọng tâm lớn. Các dịch vụ được chỉ định phải chủ động phát hiện và nhanh chóng gỡ nội dung bóc lột tình dục trẻ em và nội dung khủng bố trước khi người dùng bắt gặp chúng.
Các nền tảng này cũng phải nộp báo cáo an toàn trực tuyến hằng năm để công bố. Những báo cáo đó cung cấp cho IMDA và công chúng thông tin về hoạt động kiểm duyệt, quy trình báo cáo và các biện pháp bảo vệ người dùng, giúp việc đánh giá an toàn nền tảng không chỉ phụ thuộc vào từng quyết định gỡ nội dung riêng lẻ.
Bộ quy tắc thực hành về an toàn trực tuyến dành cho dịch vụ phân phối ứng dụng có hiệu lực từ ngày 31 tháng 3 năm 2025. Quy định này mở rộng cách tiếp cận phòng ngừa của Singapore từ mạng xã hội sang các kho ứng dụng được chỉ định.
Bộ quy tắc yêu cầu kho ứng dụng triển khai biện pháp ở cấp hệ thống nhằm giảm nguy cơ người dùng tiếp xúc với nội dung độc hại thông qua ứng dụng, đặc biệt chú ý đến trẻ em. Các biện pháp bao gồm phân loại độ tuổi, bảo vệ trẻ em, kiểm soát của phụ huynh, kênh báo cáo và cơ chế xác minh độ tuổi.
Điều này tạo ra mô hình bảo vệ trẻ em ở hai giai đoạn:
Sự phân biệt này quan trọng vì trải nghiệm không an toàn có thể bắt đầu trước khi người dùng tạo tài khoản hoặc nhìn thấy một bài đăng cụ thể.
Cách xác định hướng xử lý phù hợp nhất là bắt đầu từ loại tác hại và kết quả cần đạt được:
Các cơ chế này có thể được sử dụng song song. Ví dụ, một nạn nhân bị lạm dụng hình ảnh thân mật có thể yêu cầu OSC ra chỉ thị ngăn chặn tác hại tiếp diễn, báo cáo hành vi có dấu hiệu tội phạm cho cơ quan chức năng và sử dụng kênh báo cáo của nền tảng. Đồng thời, quyền hạn của IMDA có thể được áp dụng nếu nội dung thuộc nhóm đặc biệt nghiêm trọng hoặc nếu dịch vụ được chỉ định không đáp ứng các nghĩa vụ an toàn trực tuyến rộng hơn.
Thay đổi cốt lõi là trách nhiệm không còn chỉ đặt lên vai nạn nhân, buộc họ phải báo cáo sau khi nội dung độc hại đã lan truyền. Singapore đang kết hợp hỗ trợ cá nhân nhanh hơn, quyền hạn của chính phủ để phá vỡ hoạt động phạm tội và các nghĩa vụ phòng ngừa đối với nền tảng nhằm giảm những tác hại có thể lường trước ngay từ trước khi chúng lan rộng.