Mô phỏng dựa trên phát thải
Phần lớn mô hình CMIP7 sẽ chạy ở chế độ emissions‑driven, nghĩa là mô hình trực tiếp mô phỏng cách lượng phát thải biến thành nồng độ khí nhà kính trong khí quyển. Cách này giúp phản ánh tốt hơn các bất định trong chu trình carbon và phản ứng của hệ Trái Đất.
Tăng cường nghiên cứu các kịch bản “vượt ngưỡng rồi giảm”
Nhiều kịch bản mới giả định nồng độ khí nhà kính đạt đỉnh rồi giảm trong thế kỷ này, cho phép nghiên cứu hiện tượng nhiệt độ vượt mục tiêu tạm thời rồi hạ xuống nhờ cắt giảm khí thải sâu và công nghệ loại bỏ CO₂.
Trong hơn một thập kỷ, SSP5‑8.5 là kịch bản phát thải cao nhất trong các mô hình khí hậu. Nó giả định việc sử dụng nhiên liệu hóa thạch tăng rất mạnh, khiến mức “bức xạ cưỡng bức” đạt 8,5 W/m² vào năm 2100.
Tuy nhiên trong quá trình thiết kế CMIP7, các nhà nghiên cứu kết luận rằng mức phát thải như vậy “đã trở nên không còn khả thi” làm kịch bản trung tâm cho nghiên cứu khí hậu.
Một số lý do chính:
Kịch bản phát thải cao vẫn tồn tại trong CMIP7, nhưng dự kiến mức cưỡng bức thấp hơn SSP5‑8.5, dù vẫn mô tả các điều kiện bất lợi như tăng dân số mạnh hoặc tiến bộ công nghệ chậm.
Thỏa thuận Paris đặt mục tiêu giữ mức nóng lên toàn cầu dưới 1,5°C so với thời kỳ tiền công nghiệp. Tuy nhiên nhiều nghiên cứu gần đây cho thấy việc duy trì dưới mức này trong toàn bộ thế kỷ gần như không còn khả thi theo các lộ trình thực tế.
Do đó, các kịch bản CMIP7 chú trọng nghiên cứu “overshoot” – vượt ngưỡng tạm thời: nhiệt độ toàn cầu vượt 1,5°C trong vài thập kỷ rồi giảm xuống sau đó nhờ:
IPCC cho biết nếu chỉ xét các chính sách đã được triển khai đến năm 2020, thế giới có thể đạt mức nóng lên trung vị khoảng 2,2°C–3,5°C vào năm 2100.
Điều này cho thấy khoảng cách lớn giữa mục tiêu Paris và quỹ đạo phát thải hiện nay.
Các phân tích độc lập về chính sách toàn cầu cũng đưa ra kết quả tương tự.
Theo tổ chức nghiên cứu Climate Action Tracker, nếu chỉ dựa vào các chính sách hiện hành, nhiệt độ trung bình toàn cầu có thể tăng khoảng 2,6°C–2,8°C vào năm 2100.
Những con số này phù hợp với phạm vi rộng hơn mà IPCC đánh giá (2,2°C–3,5°C), cho thấy ngay cả trong các kịch bản “không tệ nhất”, mức nóng lên vẫn vượt xa mục tiêu Paris.
Dù triển vọng còn nhiều thách thức, quỹ đạo khí hậu vẫn có thể thay đổi đáng kể nếu quá trình chuyển dịch năng lượng tăng tốc.
Climate Action Tracker ước tính ba hành động lớn có thể giảm khoảng 0,9°C mức nóng lên dự báo trong thế kỷ này:
Nếu thực hiện đầy đủ, các bước này có thể đưa dự báo từ khoảng 2,6°C xuống gần 1,7°C, giúp giữ mức nóng lên dưới 2°C.
Việc cập nhật kịch bản CMIP7 không phải là dấu hiệu cho thấy biến đổi khí hậu ít nghiêm trọng hơn. Thay vào đó, nó phản ánh sự điều chỉnh phương pháp khoa học: từ các kịch bản cực đoan sang các tương lai được đánh giá là thực tế hơn.
Tổng hợp lại, nhiều nhà khoa học hiện nhìn nhận tương lai khí hậu theo hướng sau:
Nói cách khác, tương lai khí hậu vẫn chưa được quyết định hoàn toàn — các chính sách và công nghệ trong vài thập kỷ tới sẽ quyết định thế giới dừng lại gần 2°C hay trượt xa hơn trong thế kỷ này.
Comments
0 comments